Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2441:

 

Thượng Quan Hoàng đồng ý kiến: “Đúng là như vậy, bây giờ Hoàng tộc họ Diệp đã hoàn toàn kiểm soát Hoàng thành Diệp trong tay. Có thể nói rằng sự phát triển của họ đã đạt đến điểm giới hạn, muốn đột phá chỉ có thể thông qua các thủ đoạn khác”.

 

“Tiệc mừng thọ của Diệp Lâm được tổ chức khi nào?”, Dương Thanh hỏi.

 

“Ba ngày sau, tại khách sạn quốc tế Yến Đô’, Thượng Quan Hoàng đáp.

 

Sau khi cúp điện thoại, trên mặt Dương Thanh tràn đầy vẻ nặng nề, lần đầu tiên anh cảm giác được áp lực lớn như vậy.

 

Dường như Diệp Lâm hoàn toàn không để anh vào trong mắt, kiêu ngạo cỡ nào mới có thể không màng đến sự tồn tại của Dương Thanh chứ?

 

Dù sao, việc anh là cao thủ Siêu Phàm Cảnh đã hoàn toàn bị lộ.

 

“Thời gian ba ngày, có lẽ có thể làm được gì đó’, trong hai mắt Dương Thanh ánh lên tia lạnh lễo.

 

Trước khi xác định được thực lực của Diệp Lâm, đương nhiên anh sẽ không hành động thiếu suy nghĩ.

 

Màn đêm buông xuống chính là lúc nhộn nhịp nhất tại đường Phượng Hoàng của Hoàng thành Diệp.

 

Bên trong những cuộc vui chơi xa hoa truy lạc phần lớn đều là người bình thường.

 

Không phải tất cả mọi người trong Hoàng thành Diệp đều là người luyện võ. Giống như những thành phố khác, đa phần đều là người bình thường, sáng 9 giờ đi làm, chiều 5 giờ tan ca.

 

Trong hộp đêm cao cấp Dạ Thượng Hoàng Triều, đường Phượng Hoàng.

 

Trong phòng Đế Vương của hộp đêm, một người đàn ông trung niên ăn mặc thời trang, hai bên trái phải đều có hai người đẹp trẻ trung đang ngồi, cả khuôn mặt người trung niên đều là ý cười: “Nào, uống rượu!”

 

“Ông Minh, ông mang họ Diệp thật không?”

 

Người đẹp bên trái cười híp mắt nói: “Ở Hoàng thành Diệp, chỉ có người của Hoàng tộc mới dám dùng họ này. Ông Minh không phải là người Hoàng tộc đó chứ?”

 

Ông Minh là ông chủ của hộp đêm Dạ Thượng Hoàng Triều. Ở Hoàng thành Thượng Quan, người khác chỉ biết gọi là ông Minh, không ai biết tên thật của ông ta, chỉ có tin đồn rằng ông ta họ Diệp.

 

Ông Minh cười híp mắt nhìn về phía người đẹp bên trái: ‘Em đoán xem?”

 

“Tôi đoán ông Minh họ Diệp!”, người đẹp bên trái vừa cười vừa nói.

 

“Ha ha…”

 

Ông Minh sảng khoái cười, bưng chén rượu lên: ‘Uống rượu! Uống rượu!”

 

Nhưng vào lúc này, cửa phòng bao bỗng nhiên bị mở toang, một bóng dáng trẻ tuổi đi đến, đồng thời đóng cửa lại.

 

“Ai cho mày vào đây? Cút ra ngoài!”

 

Ông Minh nhìn về phía người trẻ tuổi đang đi đến, nổi giận chỉ tay về phía cửa.

 

Nhưng giọng nói của ông ta vừa dứt thì trong nháy mắt có một tia sáng lạnh lẽo loé lên.

 

“Phụt!”

 

Trên cổ ông Minh xuất hiện một đường tơ máu, dần dần rách ra.

 

Vẻ mặt ông ta đầy sợ hãi, hai tay tóm chặt lấy cổ họng của mình, thân thể chậm rãi ngã xuống.

 

“Án Ngay sau đó, hai tiếng hét chói tai vang vọng toàn bộ phòng bao.

 

Ông Minh quả thật mang họ Diệp, vốn tên là Diệp Minh. Không có mấy người biết được tên thật của ông ta.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK