Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2998:

Dược Ly lạnh lùng nói: “Nếu vậy thì bọn tao cũng đỡ phải tìm thành chủ Hoài Thành để đòi người, thằng nhãi, mày định tự đi theo bọn tao, hay để bọn tao ra tay, đánh mày tàn phế rồi đưa mày đi thế?”

“Đánh tôi tàn phế cơ à?”

Dương Thanh cười lạnh, bắt đầu vận chuyển Chiến Thần Quyết, khí thế khủng khiếp dần lan ra từ người anh.

Đồng thời, mắt anh cũng trở nên đỏ ngầu, huyết mạch cuồng hóa được kích hoạt.

Khí thế mạnh mẽ hơn nữa bùng nổ từ người anh.

Bây giờ anh đã đột phá Siêu Phàm Thất Cảnh trung kỳ, dưới sự hỗ trợ của huyết mạch cuồng hóa và Chiến Thần Quyết, thực lực của anh đang rất gần với Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ.

Ba cao thủ của Dược Vương Cốc cảm nhận được khí thế tăng dần từ phía anh, không khỏi hơi biến sắc.

Họ vốn không để Dương Thanh vào mắt, theo họ thấy, Dương Thanh chỉ là kẻ yếu mặc cho:họ làm thịt. Đến giờ phút này, họ mới nhận ra thực lực không tâm thường của Dương Thanh.

Chỉ riêng khí thế của Dương Thanh đã ngang ngửa với Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ rồi.

Ngay cả cao thủ đến từ Dược Vương Cốc như họ cũng chưa từng nghe nói về ai còn trẻ mà lại có thực lực mạnh mẽ như thế.

Dược Ly nghiêm nghị hỏi: “Thằng nhãi, mày là ai?”

Dương Thanh lạnh lùng nói: “Ông vẫn chưa có tư cách biết tôi là ai đâu”.

“Tôi hỏi ông, có phải Lưu Ba của Miêu Thành đang ở Dược Vương Cốc không hả?”

Dược Ly nhướng mày, thái độ cứng rắn của Dương Thanh khiến ông ta cảnh giác, chẳng lẽ Dương Thanh có bối cảnh mạnh mẽ gì đó thật ư?

Bằng không, tại sao Dương Thanh lại nói ngay cả ông ta cũng không có tư cách biết thân phận của anh chứ?

Dược Ly híp mắt: “Lưu Ba đang ở Dược Vương Cốc bọn tao, mày dám đến Dược Vương Cốc đòi người à?”

Ông ta cũng muốn xem xem có phải Dương Thanh có lai lịch khó lường thật không, nếu anh có địa vị lớn thật, đương nhiên anh sẽ không sợ tới Dược Vương Cốc, còn nếu anh giả vờ, chắc chăn anh sẽ không dám một mình đến đó rồi.

Nào ngờ ông ta vừa dứt lời, Dương Thanh đã lạnh lùng nói: “Có gì mà không dám? Nếu ông không đến, tôi cũng định tới thảng Dược Vương Cốc rồi”.

Trong mắt Dương Thanh lóe lên tia sáng.

Thấy Dược Ly vừa hống hách vô cùng không dám ngông cuồng nữa sau khi cảm nhận được sự mạnh mẽ của anh, anh bỗng nghĩ ra một cách để †ìm được Lưu Ba rồi giết lão ta.

Có thể nói anh đã lừa được Dược Ly, nếu Dược Vương cũng bị anh lừa nốt, Lưu Ba còn đường sống à?

Đương nhiên, độ nguy hiểm khi anh đến Dược Vương Cốc cũng sẽ rất lớn, chỉ cần hơi sơ suất, có lẽ anh sẽ phải chôn xương ở đây.

Hoài Lam đang đứng cạnh lập tức cuống cả lên, vội nói: “Anh Thanh, anh không thể đến Dược Vương Gốc được, thủ đoạn của cốc chủ Dược Vương Cốc rất tàn nhẫn, nếu anh tới đó thì sẽ rất nguy hiểm”.

Cô ta nói rồi căm tức nhìn Dược Ly: “Nơi này là phủ Hoài Thành, anh Thanh là khách quý của ông nội tôi, các người không được đưa anh ấy đì!”

Dược Ly không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào Dương Thanh.

Dương Thanh đối mặt với ông ta, không hề sợ hãi.

Anh cảm nhận được khí thế rất mạnh trên người đối phương.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK