Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


Lạc Bân quá kích động nên giọng run rẩy.

      Phùng Tiểu Uyển nhận được điện thoại cũng khó hiểu, không biết sao mới sáng sớm mà Lạc Bân đã đòi gặp mình?  
      Nhưng cô ta vẫn nói: “Chú Lạc, cháu sắp đến phòng khám Ái Dân rồi, hay là chú nói cho cháu biết chú đang ở đâu đi, cháu sang đó tìm chú nhé?”  
      Trời còn sớm, Phùng Tiểu Uyển có thói quen dậy sớm.

Vương Chiến còn đang ở phòng khám nên cô ta định sang đó xem thử.

      “Không cần đâu, bây giờ chú sẽ sang tìm cháu ngay”.

      Lạc Bân nói xong, Phùng Tiểu Uyển chưa kịp cúp máy thì ông ta đã cúp trước.

      Ban nãy vệ sinh cá nhân, ông ta chỉ đánh răng, rửa tay, chưa kịp rửa mặt, mặt đầy dầu, tóc cũng rối bời.

      Ông ta vội vã mặc quần áo, không kịp bẻ cổ áo, trông cứ hệt như một kẻ lang thang đầu bù tóc rối chứ đâu phải tổng giám đốc của một doanh nghiệp lớn?  
      Chặng đường vốn dĩ cần nửa tiếng đồng hồ nay Lạc Bân chỉ chạy mười lăm phút là đến phòng khám.

      “Tiểu Uyển! Tiểu Uyển!”  
      Mới vừa xuống xe, Lạc Bân đã hô to.

      “Chú Lạc, cháu ở đây…”  
      Phùng Tiểu Uyển nghe giọng Lạc Bân, vội chạy ra ngoài phòng khám thì thấy Lạc Bân đầu bù tóc rối nhưng dáng vẻ lại vô cùng kích động, bước vào phòng khám.


      “Chú Lạc, chú sao thế? Có chuyện gì gấp hả?”  
      Nhìn Lạc Bân như vậy, Phùng Tiểu Uyển thấy hơi buồn cười, ngạc nhiên hỏi.

      “Tiểu Uyển, cháu nhìn đi, nhìn đi nhìn đi!”  
      Lạc Bân giơ tay phải ra, xắn tay áo lên để lộ vết sẹo mấy mười mấy năm của mình.

      Lúc này vết sẹo chỉ còn dấu mờ mờ, nếu không nhìn kỹ sẽ không nhận ra nơi này đã từng có vết sẹo.

      Lạc Bân là một người cực kỳ chú trọng hình tượng, không ai biết vì trị vết sẹo này, ông ta đã tốn biết bao nhiêu công sức nhưng không hề có chút hiệu quả nào.

      Nhưng Phùng Tiểu Uyển chỉ đưa cho ông ta một lọ thuốc mỡ tự chế, chỉ dùng một đêm mà dường như vết sẹo đã biến mất.

      Có thể hiểu bây giờ Lạc Bân đang kích động đến nhường nào.

      “Chúc Lạc, cánh tay chú có bị gì đâu, cháu còn tưởng thuốc mỡ cháu đưa cho chú làm cánh tay chú bị gì”.

      Phùng Tiểu Uyển cười nói.

      “Ý chú không phải vậy, chú muốn nói là tối qua chú chỉ dùng một lần mà vết sẹo mười mấy năm đã gần như biến mất, có thể nửa ngày nữa thôi những dấu vết cuối cùng của vết sẹo cũng sẽ biến mất”.

      Lạc Bân kích động nói.

      Bây giờ Phùng Tiểu Uyển mới hiểu Lạc Bân kích động vì chuyện gì, thì ra là vì hiệu quả của thuốc mỡ mình đưa quá rõ rệt.

      “Tiểu Uyển, cháu đúng là thiên tài! Chú già thế rồi mà lần đầu tiên thấy thần y giỏi giang như cháu.

Với năng lực của cháu, sợ rằng khắp Chiêu Châu này không ai có thể sánh bằng, đúng không?”  
      Lạc Bân thoải mái khen Phùng Tiểu Uyển.

      Phùng Tiểu Uyển hơi ngại ngùng, cô ta cười nói: “Lúc trước cháu ở thôn rảnh rỗi không có chuyện gì làm tiện tay chế tạo ít thuốc mỡ, cảm thấy có tác dụng nên chỉ làm một ít thuốc mỡ”.

      Lạc Bân cực kỳ kinh hãi, thì ra là rảnh rỗi không có gì làm tiện tay chế tạo mà lại có thể chế tạo ra thuốc mỡ tuyệt vời đến vậy.

      Vậy đám giáo sư tiến sĩ đứng đầu giới y học đó phải sống thế nào đây?  
      Đám chuyên gia đứng đầu đó năm nào cũng ở trong phòng thí nghiệm tiêu hết một đống tiền, chỉ sợ rằng thuốc nghiên cứu ra lại thua xa thuốc mỡ do Phùng Tiểu Uyển chế tạo nhỉ?  
      Lúc này, khi Lạc Bân nhìn Phùng Tiểu Uyển, ánh mắt này không những yêu thương mà còn giống như đang nhìn một cái kho tiền di động.

      Dường như ông ta có thể tưởng tượng được khi thuốc mỡ này được sản xuất quy mô lớn thì sẽ làm thế giới bùng nổ đến nhường nào.


      “Tiểu Uyển, e là thuốc mỡ này sẽ cần những dược liệu cực kỳ quý báu nhỉ?”  
      Lạc Bân chợt hỏi.

      Phùng Tiểu Uyển suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu, cười nói: “Không đắt chút nào, cháu mua dược liệu của thầy thuốc già trong thôn, bình thuốc mỡ mà cháu cho chú chắc khoảng một tệ đó!”  
      “Một tệ?”  
      Lạc Bân tròn mắt nhìn, một tệ nhưng dù có bán với giá trên trời là một triệu thì chắc cũng sẽ có người mua nhỉ?  
      Phùng Tiểu Uyển lại suy nghĩ rồi mới xác định lại rằng: “Hẳn là không đến một tệ, cháu mua dược liệu hết 23 tệ nhưng làm 28 lọ, tính ra…”  
      Chỉ thấy Phùng Tiểu Uyển giơ ngón tay lên, thoáng chốc nói: “Nói một cách chính xác thì 0,82 tệ ”.

      Lạc Bân chợt có cảm giác như đang nằm mơ, chỉ với 0,82 tệ mà có thể chế tạo ra một lọ thuốc mỡ tuyệt vời đến vậy.

      Căn cứ theo năng lực của tập đoàn Nhạn Thanh, nếu mua dược liệu quy mô lớn thì giá thành của một lọ sẽ rơi vào khoảng 0,5 tệ.

      Nhưng một khi tung loại thuốc mỡ này ra thị trường thì tuyệt đối có thể đánh bại tất cả thuốc mỡ trị sẹo trên thị trường.

      Dù bán ra với giá chín mươi chín tệ thì người bình thường cũng sử dụng được.

      Ông ta có thể tưởng tượng được rằng một khi thuốc mỡ được sản xuất số lượng lớn, mọi người sẽ tranh nhau mua đến sứt đầu mẻ trán.

      Lúc này, thậm chí Lạc Bân còn tưởng tượng mình phải làm gì để khống chế tình hình khi lượng người mua hàng bùng nổ.

      “Chú Lạc, còn chuyện gì nữa không ạ?”  
      Phùng Tiểu Uyển thấy một lúc lâu Lạc Bân không nói gì nên hỏi.

      “Tiểu Uyển, chú Lạc hỏi cháu.

Nếu nói tập đoàn Nhạn Thanh muốn sản xuất sản xuất loại thuốc mỡ này quy mô lớn thì cháu có chịu đưa cách điều chế thuốc này không?”  

      Lạc Bân nghiêm túc nói, sau đó vội vàng bổ sung: “Đương nhiên nếu như cháu đồng ý, chú sẽ xin ý kiến của chủ tịch, đồng thời hứa sẽ chia cho cháu không dưới hai mươi phần trăm lợi nhuận”.

      Nghe Lạc Bân nói, Phùng Tiểu Uyển cười khẽ, đi thẳng sang bên cạnh cầm giấy viết.

Chưa đầy hai phút đã liệt kê ra đơn thuốc bao gồm hơn hai mươi loại dược liệu.

      “Chú Lạc, đây là đơn thuốc của thuốc mỡ.

Nếu tập đoàn Nhạn Thanh cần thì mọi người cứ cầm mà dùng là được, không cần chia lợi nhuận gì đó cho cháu đâu”.

      Phùng Tiểu Uyển tươi cười nói: “Cháu được như ngày hôm nay là nhờ sự giúp đỡ của anh Thanh, ngay cả phòng khám này cũng do anh Thanh mở giúp cháu”.

      “Hơn nữa, cháu đã lên mạng tra số dược liệu mà hôm qua chú mang đến cho cháu rồi.

Số dược liệu dó cực kỳ quý giá, món nào cũng vài triệu.

Hôm qua chú đã tốn vài trăm triệu mua dược liệu cho cháu”.

      “Cháu

 

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK