Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 3737

Thấy Đỗ Bá lại xông về phía mình, Ứng Thiên Hành giận không để đâu cho hết, nhưng lão ta không thể thay đổi quyết tâm đánh một trận với lão ta của Đỗ Bá, tránh cũng không được, chỉ có thể đỡ đòn.

Nhậm Kinh Luân vừa muốn lôi kéo Ứng Thiên Hành cùng đối phó Đỗ Bá lại đứng nhìn với vẻ xem kịch vui, không hề định giúp Ứng Thiên Hành.

“Ầm ầm ầm!”

Võ Thần Thương liên tục giáng xuống, lần nào cũng như sắp hủy diệt cả đất trời, những nơi mà Võ Thần Thương lướt qua đều hóa thành bụi.

Ứng Thiên Hành không dám đỡ đòn từ phía chính diện, chỉ có thể không ngừng né tránh, trừ khi có cơ hội thì mới tấn công Đỗ Bá, nhưng cơ hội đó ít đến mức đáng thương.

Trong mắt các cao thủ, Ứng Thiên Hành không có chút phần thắng nào, hoàn toàn bị Đỗ Bá áp đảo.

“Đỗ Bá! Dù sao ông cũng là một trong năm cao thủ hàng đầu Ma Sơn, sao lại hèn hạ trơ trẽn thế? Nếu có bản lĩnh thật thì bỏ Võ Thần Thương xuống đánh với tôi”.

Ứng Thiên Hành né tránh mấy lần, đến khi tránh ra xa thì mới nói lớn.

“Hèn hạ á?”

Đỗ Bá cười lạnh: “Hồi nãy khi tuyên bố sẽ hợp sức với tông chủ Nhậm để đánh với tôi, sao ông không tự biết mình là kẻ tiểu nhân hèn hạ trơ trẽn? Bây giờ tôi dùng Võ Thần Thương để đánh với ông, ông lại bảo tôi hèn hạ trơ trẽn à?”

“Hay tôi không phản kháng nữa, cứ đứng im, mặc cho ông tấn công nhé?”

Ứng Thiên Hành cứng họng, hồi nãy đúng là lão ta định hợp sức với Nhậm Kinh Luân để giết Đỗ Bá.

Hồng Ma cười khẩy: “Xem ra tông chủ Ứng sợ rồi, chỉ biết trốn tránh thôi, ngay cả dũng khí đánh chính diện với tông chủ Đỗ cũng không có, người như ông cũng xứng là một trong năm cao thủ hàng đầu Ma Sơn à?”

Sắc mặt Ứng Thiên Hành càng thêm khó coi.

Nếu không thể bắt Đỗ Bá trả giá nặng nề trong trận chiến hôm nay, sau này lão ta sẽ trở thành trò cười của cả Ma Sơn mất.

Không những thế, có lẽ sức ảnh hưởng của Thần Hành Tông ở Ma Sơn cũng sẽ giảm nhiều.

Lão ta rất muốn giết Đỗ Bá, nhưng Đỗ Bá đang cầm Võ Thần Thương không khác gì chiến thần vô địch, lão ta còn không thể tới gần.

Ứng Thiên Hành cũng không màng tới thể diện, bỗng nhìn về phía Nhậm Kinh Luân, nói lớn: “Tông chủ Nhậm, Đỗ Bá khinh người quá đáng, ỷ vào uy lực của Võ Thần Thương, hay tôi và ông hợp sức để bắt ông ta trả giá nặng nề!”

Nhậm Kinh Luân cười lạnh: “Cho dù muốn đánh bại Đỗ Bá, tôi cũng sẽ tự đánh với ông ta, hợp sức với ông để đánh bại ông ta làm gì? Nếu chuyện bị truyền ra ngoài, người khác sẽ mắng tôi là kẻ tiểu nhân hèn hạ trơ trẽn mất”.

Trong giọng Nhậm Kinh Luân tràn ngập vẻ mỉa mai.

Câu nói này khiến nét mặt Ứng Thiên Hành lập tức cứng đờ.

Phải biết rằng hồi nãy, Nhậm Kinh Luân đã gây sự trước, cũng chính Nhậm Kinh Luân đề nghị sẽ hợp sức với Ứng Thiên Hành để đối phó Đỗ Bá, nhưng bây giờ, Nhậm Kinh Luân lại đổ tiếng xấu cho Ứng Thiên Hành.

Nhậm Kinh Luân nhìn về phía Đỗ Bá, nói lớn: “Đỗ Bá, ông cứ yên tâm đánh với tông chủ Ứng, tôi không nhúng tay đâu”.

Lão ta nói rồi vẫn giữ thái độ xem trò vui, hình như rất mong chờ trận chiến giữa hai người.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK