Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 3384

Lúc này, một người trung niên của tài phiệt Aoki đưa một tấm thẻ ngân hàng cho Dương Thanh, mở miệng nói.

Ngay sau đó, một người trung niên của tài phiệt Shendai cũng nhanh chóng bước đến, đưa một tấm thẻ ngân hàng cho Dương Thanh: “Cậu Thanh, chào cậu, tôi là người của tài phiệt Shendai, trong tấm thẻ này có một trăm triệu, xem như xin lỗi”.

Ông ta nói rồi tức giận nhìn đám thanh niên đến từ tài phiệt, quát lớn: “Mấy đứa còn chưa tới đây xin lỗi cậu Thanh à?”

Nghe thấy thế, ba thanh niên của tài phiệt Shendai vội bước tới, cúi đầu với Dương Thanh, nói lớn: “Cậu Thanh, xin lỗi ạ!”

Dương Thanh thản nhiên nhìn họ rồi nói: “Mỗi người một tỷ, cho các người mười phút”.

Anh nói rồi nhìn về phía Lạc Bân: “Đưa số tài khoản của tập đoàn Nhạn Thanh cho họ, mười phút sau, tài phiệt nào chưa chuyển tiền thì giết hết người của tài phiệt đó đi!”

“Vâng!”

Lạc Bân vội đáp.

Dương Thanh nói rồi quay người bước vào phòng riêng số 17, để lại đám người của tài phiệt đang nhìn nhau.

Lạc Bân viết một dãy số ra rồi lạnh lùng nói: “Các vị chỉ có mười phút, nếu muốn đưa con cháu của tài phiệt rời đi thì mau chuyển tiền”.

Sắc mặt của người thuộc ba tài phiệt lớn khó coi tới cực điểm.

Mỗi tài phiệt định bỏ ra một trăm triệu để đưa người đi, không ngờ Dương Thanh lại ác đến thế, đòi một tỷ cho mỗi người.

Tài phiệt nào cũng có ba, bốn người, tính cả Yoshida Taro vừa bị Dương Thanh giết, có tổng cộng mười hai thanh niên, hay nói cách khác, trong vòng mười phút, ba tài phiệt lớn phải bỏ ra mười hai tỷ thì mới đưa đám người này đi được.

Tô Thành Vũ đứng cạnh nhìn mà sững sờ, vô cùng chấn động, đây chính là năng lực của Dương Thanh ư?

Hồi nãy mấy chục người của ba tài phiệt lớn hùng hổ tới đây, kết quả lại bị mình Dương Thanh áp đảo, còn bị ép phải bỏ ra mười hai tỷ nữa.

Một người trung niên của tài phiệt Aoki nhìn Lạc Bân: “Sếp Lạc, chúng tôi không bỏ ra được nhiều tiền như thế chỉ trong chốc lát đâu, ông có thể tìm cậu Thanh, năn nỉ giúp chúng tôi không?

Có thể hạ yêu cầu bồi thường xuống một chút được không thế?”

Lạc Bân läc đầu, giơ tay xem đồng hồ rồi nói: “Gòn tám phút!”

Ông ta lại nhìn về phía người của tài phiệt: “Tôi khuyên các vị, nếu muốn đưa con cháu của tài phiệt sống sót rời đi thì mau chuyển tiền đi, với sự hiểu biết của tôi về cậu Thanh, sau mười phút, nếu các vị chưa đưa tiền thì có lẽ sẽ có thêm mấy cái xác đấy”.

Nghe thấy thế, sắc mặt người của tài phiệt hết sức khó coi.

“Bố, con không muốn chết, bố mau chuyển tiền cho tập đoàn Nhạn Thanh đi!”

“Chú ba, cháu không muốn chết đâu, chú cứu cháu với! Cháu còn trẻ thế, cháu không muốn chết đâu!”

“Bác hai, xin bác mau giúp cháu, bằng không Dương Thanh sẽ giết cháu mất”.

Trong lúc nhất thời, thanh niên của ba tài phiệt lớn thi nhau cầu khẩn bề trên trong gia tộc.

Sau khi tận mắt thấy Dương Thanh giết Yoshida Taro, họ mới hiểu Dương Thanh dám giết họ thật.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK