Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2552:

 

“Cậu ấy còn trẻ mà đã có thể đạt được đến trình độ này thật sự rất khó khăn. Một thiên tài võ thuật như thế vì không thể chịu đựng được sức mạnh khi thức tỉnh huyết mạch cuồng hóa mà biến thành một tên ngốc thì thật là uổng phí”.

 

“Hơn nữa, so với thù hận, một viên đan dược đáng để chúng ta đánh cược một lần!”

 

Nghe vậy, Tống Hữu cũng gật đầu: “Như vậy thì không nên chần chừ nữa, mau cho cậu Thanh uống Ngưng Thần Đan thôi!”

 

“Được!”

 

Tống Tả gật đầu, tiến lên định đưa Ngưng Thần Đan vào trong miệng của Dương Thanh.

 

Ngưng Thần Đan có tác dụng rất lớn, không chỉ có thể làm tăng cường thực lực mà còn có thể củng cố tỉnh thần cho cao thủ Siêu Phàm Cảnh một cách vượt trội.

 

Sở dĩ Dương Thanh rơi vào trạng thái hỗn loạn là vì phải tập trung mọi tỉnh thần vào việc thức tỉnh huyết mạch cuồng hóa.

 

Bởi vậy, tình huống hiện giờ chính là Dương Thanh đã bị tổn thương tỉnh thần nghiêm trọng nhưng quá trình thức tỉnh vấn chưa kết thúc, thế nên mới trở nên đờ đẫn như thế.

 

“Cậu Thanh, viên Ngưng Thần Đan này sẽ giúp đỡ cậu, đừng chống cự tôi, uống nó đi”.

 

Tống Tả đi tới trước mặt Dương Thanh, chân thành nói.

 

Lão ta không biết anh có thể nghe thấy mình hay không những vẫn nói ra.

 

Thành thật mà nói, Tống Tả đang vô cùng căng thảng, Tống Hữu đang đứng bên cạnh thì đã sẵn sàng giúp đỡ lão ta bất cứ lúc nào.

 

Dù sao thì Dương Thanh cũng đang rơi vào trạng thái mất ý thức, lại còn mang trên mình sức mạnh võ thuật kinh khủng, không một ai biết sau khi đến gần anh sẽ có chuyện gì đáng sợ xảy ra.

 

Tống Tả cẩn thận đi tới trước mặt Dương Thanh, sau đó dè chừng đưa tay phải đang cầm Ngưng Thần Đan đến gần miệng anh.

 

Khi đan dược sắp được đưa vào miệng thì đột nhiên trên người Dương Thanh bùng nổ sát ý.

 

“Anh, tránh ra!”

 

Tống Hữu hét lên.

 

Gần như ngay lúc đó, Dương Thanh thình lình giơ tay lên, năm ngón mở rộng tàn nhãn lao về phía đầu của Tống Tả.

 

Thực lực của lão ta chỉ nằm ở mức Siêu Phàm Tam Cảnh, trong khi cú tấn công của Dương Thanh lại ẩn chứa khí thế vô cùng khủng khiếp. Tống Tả không thể ngăn cản chỉ với cảnh giới đó.

 

Chưa kể hai người lại cách nhau quá gần, có muốn tránh cũng không kịp.

 

Tống Tả mở to mặt nhìn bàn tay của Dương Thanh càng lúc càng gần đầu của mình, nét mặt cũng trở nên tuyệt vọng.

 

Lão ta vốn muốn dùng Ngưng Thần Đan để đánh thức Dương Thanh, tiếp tục hoàn thành quá trình thức tỉnh. Nào ngờ, Ngưng Thần Đan còn chưa được vào miệng Dương Thanh mà bản thân đã bị giết.

 

Nhìn thấy Tống Tả sắp bị Dương Thanh giết chết, Tống Hữu thét lớn: “Không!”

 

Vì tâm linh tương thông nên từ khi ra đời, hai anh em họ đã luôn như hình với bóng, cùng nhau luyện võ, cùng nhau đi thăm thú khắp nơi.

 

Họ vốn cho rằng không còn hy vọng gì để có thể báo thù được nữa, cho đến khi gặp phải Dương Thanh. Giây phút phát hiện ra anh sắp thức tỉnh huyết mạch cưồng hóa, hai người mới nhìn thấy tương lai.

 

Khó khăn lắm mới nhen nhóm hy vọng, lại sắp rơi vào tuyệt vọng.

 

Ngay lúc tiếng hét đầy hốt hoảng của Tống Hữu vang lên, Dương Thanh với đôi mắt long Sòng sọc và nét mặt đờ đẫn đột nhiên dừng lại.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK