Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


“Dương Thanh, rốt cuộc thì đến lúc nào anh mới về?”, Tân Thanh Tâm lẩm bẩm, trong mắt tràn đầy vẻ lo âu.

Cô đơn thuần nhưng không có nghĩa là cô ngốc, có một số việc Tân Thanh Tâm không phải không cảm giác được mà là không muốn nói.

Dương Thanh biến mất ba ngày, Thượng Quan Nhu chủ động làm vệ sĩ, hai điều này vốn không có gì khác thường.

Nhưng cô phát hiện không chỉ mình mà bên cạnh Tần Y, Tiêu Tiêu và Tân Đại Dũng cũng có người âm thầm bảo vệ.

“Lại đang lo lăng cho Dương Thanh sao?”
Thượng Quan Nhu đi đến bên cạnh Tần Thanh Tâm không biết từ lúc nào, mỉm cười nói.

Cô lấy lại tinh thần, nhìn về phía Thượng Quan Nhu đang tươi cười, đột nhiên hỏi: “Chị Nhu, chị nói cho em biết đi, eó phải Dương Thanh gặp chuyện không may rồi không?”
Thượng Quan Nhu giật mình, nhanh chóng phủ nhận: “Sao có thể chứ?”

“Cậu Thanh là cao thủ hàng đầu, em không biết cậu ấy lợi hại đến thế nào đâu”.

“Để chị nói thế này cho dễ hiểu, tính trên toàn bộ Chiêu Châu thì không mấy ai là đối thủ của cậu Thanh cả”.

“Cậu ấy mạnh như vậy thì sao có chuyện gì được, em thấy có đúng không?”
Tần Thanh Tâm lắc đầu: “Chị Nhu, em không biết anh ấy lợi hại đến đâu, chỉ biết anh ấy là chồng em, bây giờ Dương Thanh đột ngột biến mất mà chẳng có tin tức gì, em lo lắm’.

“Dù anh ấy có nhiệm vụ quan trọng phải đi ngay thì chẳng lẽ ngay cả thời gian gọi điện thoại báo cho em một tiếng cũng không có sao?”
Nói được một lúc thì Tân Thanh Tâm rơi nước mắt, nghẹn ngào nói: “Anh ấy đã xa em năm năm, em không muốn mất đi anh ấy đâu! Em thật sự không thể mất anh ấy nữa!”
Lòng Thượng Quan Nhu chùng xuống, cô ta có thể cảm nhận được người phụ nữ trông kiên cường này thật ra yếu ớt đến nhường nào.

Mấy ngày nay, Tân Thanh Tâm thường xuyên ngẩn người, nhiều lần Thượng Quan Nhu còn phát hiện cô thâm khóc một mình.


“Thanh Tâm, em tin cậu Thanh chứ?”
Thượng Quan Nhu chợt hỏi.

Tần Thanh Tâm lau nước mắt, gật đầu với cô †a: “Em là vợ anh ấy, em yêu và tin tưởng anh ấy!”
“Em tin cậu Thanh là đủ rồi! Cậu ấy đã nói cả đời sẽ không lặng lẽ rời xa em và mọi người như trước đây rồi mà, nhất định sẽ không làm vậy nữa đâu!”
Thượng Quan Nhu nghiêm túc khuyên bảo: “Em thông minh như thế, cũng nên hiểu có một số chuyện cậu Thanh không muốn em bị cuốn vào”.

“Chị chỉ có thể nói với em răng nhiệm vụ lần này của cậu Thanh thật sự rất nguy hiểm, nhưng đó chỉ là với những cao thủ bình thường mà thôi, không đáng là gì với cậu Thanh đâu”.

“Cậu ấy không nói cho em biết là vì không muốn em lo lắng, nhưng chúng ta phải tin tưởng cậu ấy có thể trở về bình an!”
Thấy dáng vẻ nghiêm túc của Thượng Quan Nhu, nỗi lo lắng trong Tân Thanh Tâm đã dịu đi được phần nào.

“Chị Nhu, cảm ơn chị, em sẽ chờ anh ấy về!”
Tân Thanh Tâm gật đầu chắc nịch.

Thượng Quan Nhu tiến lên ôm cô vào lòng, dịu dàng nói: “Em yên tâm, cậu ấy nhất định sẽ trở lại mà! Không lâu nữa sẽ về thôi!”
Đang lúc Tân Thanh Tâm sốt ruột không biết lúc nào Dương Thanh mới về, tại một căn cứ huấn luyện ở ngoại ô Yến Đô..

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK