Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHương 2194:

 

“Chị, chị điên rồi à!”

 

Mục Thiên Thiên la lớn: “Anh ấy sắp mất lý trí rồi, nếu không rời khỏi đây thì anh ấy sẽ giết chúng ta mất”.

 

“Em cũng như chị, cũng không sợ chết, nhưng nếu anh ấy giết bọn mình rồi lại tự trách sau khi tỉnh táo trở lại thì sao?”

 

“Hơn nữa, chỉ có một mình chị thì sao có thể giúp anh ấy được?”

 

“Chị ơi, mình cùng nhau rời khỏi đây thôi!”

 

Vừa nói, Mục Thiên Thiên vừa lấy tay kéo Lục Tỉnh Tuyết.

 

“Em cứ đi đi!”

 

Lục Tỉnh Tuyết nức nở nói: “Thiên Thiên à, em biết chị rất yêu anh ấy mà, chị có thể chết vì anh ấy”

 

“Chị chỉ muốn được ở bên anh ấy thôi, chỉ vậy thôi. Thiên Thiên à, chị cầu xin em, hãy chạy khỏi đây đi!”

 

Mục Thiên Thiên bật khóc, nước mắt rơi đầy mặt, điên cuồng lác đầu: “Chị à, chị đừng ngốc nghếch như thế, anh ấy đã kết hôn rồi, đã có con rồi, chị làm như vậy là không đáng đâu, chị đi cùng em đi!”

 

“Thiên Thiên, tạm biệt!”

 

Lục Tỉnh Tuyết thình lình đưa tay đẩy em họ mình.

 

Mục Thiên Thiên lăn từ trên đỉnh núi xuống.

 

Nơi bọn họ đang đứng là một cái bục của đỉnh Ninh Sơn, bên dưới cái bục này là một dốc thoải, xuống tiếp là một cái bục khác.

 

Trên đồi cũng trải đây cỏ xanh nên cho dù Mục Thiên Thiên lăn xuống cũng chỉ ngã trên cái bục thứ hai chứ không bị thương, vì vậy Lục Tinh Tuyết mới dám đẩy cô ta xuống.

 

“Chị ơi”

 

Mục Thiên Thiên gào khóc, đau đến xé gan xé phổi.

 

Lục Tinh Tuyết nhìn theo, thấy cô ta an toàn lăn xuống cái bục phía dưới mới mỉm cười.

 

“Giờ phút này, chị mới nhận ra thiêu thân lao đầu vào lửa không phải ngốc nghếch, mà là vì yêu!”

 

Lục Tinh Tuyết lẩm bẩm một mình, sau đó xoay người nhìn về phía Dương Thanh đang trong trạng thái cuồng bạo, ánh mät đầy kiên định.

 

“Anh, em tới đây!”

 

Cô ta đột nhiên xông tới trước mặt Dương Thanh và ôm chầm lấy anh, hét lớn: “Anh hấy tỉnh lại đi!”

 

Lúc này, Lục Tinh Tuyết không thèm để ý gì nữa, chỉ muốn gọi Dương Thanh tỉnh lại trong cơn cuồng bạo.

 

Cô ta chạy tới trước mặt anh, ôm chặt anh, ánh mắt không hề e ngại mà ngập tràn hạnh phúc.

 

Dường như được nhào vào lòng anh, dù có phải chết cô ta cũng không sợ.

 

“Đi rai”

 

Dương Thanh đột nhiên bị Lục Tinh Tuyết ôm lấy, lập tức gầm lên.

 

“Em không đi! Không đi!”

 

Lục Tỉnh Tuyết bật khóc nói: “Em chỉ muốn anh tỉnh táo lại. Nhất định anh sẽ kiên trì được, nếu đến cả anh cũng không tin chính mình sao có thể đấu tranh với tâm ma?”

 

Hai mắt Dương Thanh đỏ ngầu, nhìn Lục Tỉnh Tuyết như đang nhìn kẻ địch, có gì đó thôi thúc anh giết người con gái đang ôm chặt mình.


Chương 2195:

 

Đồng thời, trong đầu lại có giọng nói khác, cô gái này vô tội, không thể giết được. Nếu anh giết cô ta, đời này sẽ không làm lại được nữa.

 

“Aaa..”

 

Dương Thanh ngẩng đầu nhìn trời hét lớn. Sau khi bị Lục Tỉnh Tuyết ôm lấy, anh không hề chuyển biến tốt, ngược lại càng thêm nóng nảy, muốn xé nát cô ta thành từng mảnh.

 

“Cút! Cút ra cho tôi!”

 

Dương Thanh bỗng dùng sức. Lục Tỉnh Tuyết phun máu nhuộm đỏ vạt áo, cơ thể rơi thẳng xuống núi như đóa hoa hồng lụi tàn.

 

Phía trước Ninh Sơn được người ta san bằng nhưng phía sau lại là vách núi dựng đứng cao chót vót. Nếu rơi từ phía sau sẽ đáp thẳng xuống đường quốc lộ từ độ cao vài trăm mét.

 

Mà Lục Tỉnh Tuyết đang rơi xuống từ phía sau Ninh Sơn.

 

“Vĩnh biệt anh…”

 

Cô ta như một chiếc lá yếu ớt rơi tự do.

 

Đúng lúc này, trái tim Dương Thanh chợt quặn thất như sắp mất đi thứ gì đó vô cùng quý giá.

 

“Đừng! Đừng mà Rốt cuộc anh cũng khôi phục lại lý trí, đỏ bừng mắt nhìn Lục Tỉnh Tuyết đang chậm rãi rơi xuống.

 

“Tinh Tuyết!”

 

Anh gào lên, không hề do dự nhảy bổ xuống về phía Lục Tỉnh Tuyết.

 

Từ lúc rơi khỏi đỉnh núi, Lục Tỉnh Tuyết đã nhắm chặt mắt, hai hàng nước mắt chảy dài cùng cô ta rơi xuống vực sâu.

 

Lúc Dương Thanh nhảy khỏi đỉnh Ninh Sơn đã hoàn toàn tỉnh táo, ánh mắt kiên định. Tốc độ rơi của anh cực kỳ khủng bố, ngày càng tới gần Lục Tỉnh Tuyết.

 

Mười métI Năm mét!

 

Một mét!

 

Ngay khi cơ thể của anh và Lục Tinh Tuyết ngang băng, anh bỗng ôm chặt cô ta vào lòng.

 

Lục Tinh Tuyết đang rơi tự do bất thình lình bị ôm, lập tức bừng tỉnh.

 

Cô ta mở mắt ra, trông thấy một gương mặt quen thuộc đang dịu dàng nhìn mình.

 

“Anh… anh!”

 

Lục Tỉnh Tuyết mừng rỡ hỏi: “Em đang nằm mơ sao? Hay là em đã xuyên tới một thế giới song song khác, nơi có thể có được anh rồi?”

 

“Tinh Tuyết, ôm chặt anh!”

 

Dương Thanh bồng lên tiếng.

 

Lúc này, hai người chỉ cách chân núi hơn một trăm mét, sắp rơi xuống đất.

 

Dù Dương Thanh có thực lực Siêu Phàm Cảnh nhưng rơi từ đỉnh núi cao mấy trăm mét xuống, không chết cũng phải bị thương nặng.

 

Lục Tỉnh Tuyết vô thức ôm chặt anh. Khi cô ta cúi đầu nhìn xuống, thấy mặt đất cách mình ngày càng cần liền sợ chết khiếp.

 

“Anh!”

 

Bấy giờ cô ta mới ý thức được, không phải bản thân xuyên sang thế giới khác, mà là Dương Thanh cũng nhảy xuống với mình.

 

“Sao anh lại ngốc như vậy?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK