Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Tiền Bưu thấy đối phương vỗ một chưởng về phía đầu mình thì vô cùng tuyệt vọng và tự trách.

Dương Thanh bảo ông ta âm thầm bảo vệ Tần Thanh Tâm và Tần Y, nhưng bây giờ ông ta chẳng những không bảo vệ được các cô ấy, thậm chí ngay cả mạng của mình cũng mất.

Khi nghĩ cách cứu Tần Thanh Tâm và Tần Y, ông ta đã hiểu rõ thực lực của lão già áo vải nhà họ Tiết này mạnh tới mức nào.

Một chưởng này vỗ xuống, ông ta chỉ có một con đường chết.
Nhưng cho dù có chết, ông ta cũng muốn lão già áo vải giết chết mình phải nhớ rõ, kiếp sau mình sẽ báo thù rửa hận.

Chưởng này của lão già áo vải dường như mang theo khí thế của cả trời đất.

Lão ta làm vậy không phải là do câu nói của Tiền Bưu đã chọc giận lão ta.

Mà lão ta cảm giác được người có thể sai khiến Tiền Bưu chắc chắn có địa vị vô cùng đáng sợ, chỉ có giết người diệt khẩu mới có thể tránh được một vài rắc rối không cần thiết.

Lão ta không chỉ muốn giết Tiền Bưu, còn muốn giết cả Tần Thanh Tâm và Tần Y trong phòng.
Hễ là người có khả năng để lộ ra chuyện hôm nay, lão ta đều phải diệt khẩu hết.

Khi chưởng này của lão già áo vải sắp rơi xuống đầu Tiền Bưu, một khí thế vô cùng đáng sợ đã tiếp cận lão ta với một tốc độ khủng khiếp.

Trong giây lát, lão già áo vải đột nhiên cảm giác lông tơ trên người đều dựng ngược.

Lão ta thậm chí không tiếc buông bỏ ý định giết chết Tiền Bưu, lập tức cố gắng thu lại sức lực, xoay người đánh ra một chưởng.

"Bốp!"
Nhưng ngay khi lão ta xoay người lại, chỉ thấy một người thanh niên khoảng 26, 27 tuổi với vẻ mặt đáng sợ đang vung nắm đấm tấn công về phía mình.

Nắm đấm của đối phương rơi thẳng vào lòng bàn tay của lão già áo vải.


"Rắc rắc rắc...”
Ngay sau đó, xương cốt trong người lão vang lên tiếng động giống như đậu rơi xuống đất, lại giống như sét đánh giữa trời quang.

Gần như cùng lúc đó, lão già áo vải bay thẳng ra ngoài giống như con diều bị đứt dây.

"Bịch!"
Một tiếng động lớn vang lên, lão già áo vải đập vào cửa phòng.

Mà trong nháy mắt khi lão già áo vải ngã xuống đất thì không còn sức sống nữa.

Cánh tay lão ta vừa giơ ra đã bị đánh nát hoàn toàn.

"Cậu Thanh!"
Bởi vì Tiền Bưu vẫn mở mắt nên nhìn thấy rõ cảnh tượng lão già áo vải bị Dương Thanh đấm một phát bay ra ngoài.

Ông ta vô cùng kích động.

Bởi vì Tiền Bưu quá kích động mà rơi cả nước mắt.

"Cậu Thanh, mau cứu người!"
Tiền Bưu không để ý tới vết thương của mình, vội vàng chỉ vào trong phòng VIP và nói.

Chẳng qua ông ta bị thương quá nặng, vừa rồi vốn đang cố chống đỡ, sau khi nói ra những lời này thì ngã luôn xuống đất.

"Ai đấy?"
Trong phòng VIP, Tiết Minh đang muốn ra tay với Tần Thanh Tâm và Tần Y, nhưng còn chưa chạm tới hai cô đã nhìn thấy một bóng người đầm đìa máu kèm theo cánh cửa của phòng VIP cùng bay vào.

Gã lập tức nổi giận quát một tiếng.

Tần Thanh Tâm và Tần Y cũng kinh ngạc đến ngây người.

Chỉ trong chớp mắt, một bóng người quen thuộc đã bước nhanh đến gần phòng VIP.

Khi vừa nhìn thấy Dương Thanh, Tần Thanh Tâm và Tần Y đều rơi nước mắt.

Vừa rồi, các cô trơ mắt nhìn Tiền Bưu âm thầm bảo vệ mình bị đánh, đã sợ tới choáng váng từ lâu.

Thậm chí, các cô quyết định sẽ cắn lưỡi tự sát.

Các cô còn tưởng hôm nay mình chết chắc rồi.

Nhưng không ngờ đúng vào lúc này, Dương Thanh lại giống như chiến thần trên trời cao đạp mây bảy màu tìm đến chỗ bọn họ.

Lúc này, Tiết Minh cũng phát hiện ra bóng người đụng cửa bay vào phòng chính là vệ sĩ của mình.

Cuối cùng gã cũng có cảm giác hoảng sợ.

Ngay cả vệ sĩ bên cạnh gã còn không chịu nổi một đòn, giờ sống chết không rõ nữa là gã?
Nhưng người trước mắt này cũng quá trẻ rồi đấy nhỉ?
Không ngờ người này có thể đánh bại vệ sĩ của mình?

"Thằng nhóc, mày là ai? Không ngờ mày lại dám phá hỏng chuyện tốt của tao?"
Cho dù Tiết Minh kinh ngạc và cũng hơi hoảng sợ nhưng dù sao gã cũng là người nhà họ Tiết, nghĩ ở thành phố nhỏ như Giang Hải này thì có thể gặp được nhân vật có địa vị lớn tới mức nào?
Cho dù vệ sĩ của mình bị giết, gã cũng không hề sợ hãi.

Dương Thanh chỉ hờ hững nhìn Tiết Minh như đang nhìn một người chết, sau đó xoay người đi về phía Tần Thanh Tâm và Tần Y.

"Chồng!"
Tần Thanh Tâm nhìn thấy Dương Thanh, thì không thể kìm chế được cảm xúc của mình nữa, lập tức nhào vào trong lòng anh và òa khóc: "Em xin lỗi, em sai rồi.

Em không nên nghi ngờ anh, không nên giận dỗi với anh, không nên tới chỗ thế này”.

Tần Y cũng muốn nhào vào trong vòng tay của Dương Thanh.

Nhưng chị mình còn ở đây, cho dù cô ta có kích động muốn nhào vào trong lòng anh cũng phải nhịn.

Cô ta đứng bên cạnh lặng lẽ lau nước mắt, hoảng sợ trước đó đã hoàn toàn tan thành mây khói.

Dương Thanh ôm chặt Tần Thanh Tâm, cố nói chuyện thật dịu dàng: "Có chồng ở đây, không ai có thể động tới một sợi tóc của em hết!"
Mỗi lần Tần Thanh Tâm khóc, Dương Thanh đều có cảm giác tim đau như bị dao cắt.

Anh yêu người phụ nữ này, quyết không cho phép bất kỳ kẻ nào tổn thương tới cô.

Nếu kẻ nào dám làm hại người phụ nữ này, vậy chỉ có một con đường chết.

Tiết Minh cuối cùng đã hiểu rõ, hóa ra là chồng của Tần Thanh Tâm đến đây.

Gã không hề sợ hãi mà trái lại còn phách lối nói: "Thằng nhóc, mày dám giết người của tao, tao rất tức giận đấy!"
"Nếu bây giờ mày để vợ mày lại, sau đó cút ra ngoài thì tao có thể bỏ qua chuyện cũ!"
"Bằng không, mày chắc chắn sẽ hối hận vì đã xuất hiện trên cõi đời này!"
Dương Thanh nghe Tiết Minh nói vậy, mới thả Tần Thanh Tâm ra, xoay người nhìn về phía gã.

Khi ánh mắt Dương Thanh và Tiết Minh giao nhau, gã không khỏi run lên, chỉ cảm thấy hơi lạnh thấu xương theo sống lưng xông thẳng lên đỉnh đầu.

Mắt Dương Thanh đỏ ngầu trông không giống như mắt của con người mà là mắt của ác ma.

Cho dù Hàn Khiếu Thiên và Quan Chính Sơn dẫn theo rất nhiều người tới đây nhưng Tiết Minh không hề sợ hãi, trái lại còn cười híp mắt nói với Dương Thanh: "Cho dù mày đông người thì sao chứ?"

"Giết!"
Dương Thanh lười nói nhiều với Tiết Minh, dứt khoát ra lệnh một tiếng.

Khi Tiết Minh có ý xấu với Tần Thanh Tâm và Tần Y thì đã xác định số phận cuối cùng của gã.

"Vâng!"
Quan Chính Sơn và Hàn Khiếu Thiên vội đáp.

Sau đó hai người ra lệnh một tiếng, hơn mười cao thủ vây quanh Tiết Minh.

Cho đến giờ phút này, Tiết Minh mới ý thức được Dương Thanh thật sự muốn giết chết mình.

"Tao chính là người của Vương tộc nhà họ Tiết, các người dám động vào một sợi tóc của tôi thì cả Giang Bình sẽ phải bị chôn cùng!"
Tiết Minh giận dữ hét lên, cố gắng dùng thân phận của mình để dọa cho Dương Thanh lui lại.

Nhưng gã làm sao biết được, ngay vừa rồi đã có Tiết Khải cũng tự xưng là người nhà họ Tiết mới tiếp xúc với Dương Thanh.

Sau khi Hàn Khiếu Thiên và Quan Chính Sơn nghe đối phương tự giới thiệu thì đều hơi kinh ngạc và e dè.

"Cậu Thanh, cậu ta là người nhà họ Tiết.

Cậu còn muốn ra tay nữa không?"
Hàn Khiếu Thiên hỏi với vẻ mặt nặng nề.

"Giết!"
Dương Thanh không hề do dự.

.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK