Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 3482

Nói đến đây, ông ta bỗng ngừng lại.

Đỗ Trọng nhìn Đinh Văn Trác, lạnh lùng nói: “Nhưng sao?”

Đinh Văn Trác cười: “Nếu Dương Thanh thua thì nên làm gì?”

Đỗ Trọng lập tức nhướng mày: “Ông muốn thế nào?”

Đinh Văn Trác cười nói: “Tôi cũng không làm khó ông, cũng như tôi thôi, nếu Dương Thanh thua Kitano Takeshi, ông quỳ xuống xin lỗi tôi, rồi đề cử tôi làm minh chủ Võ Minh, ông dám cược chứ?”

Nghe thấy Đinh Văn Trác nói thế, sắc mặt của cao thủ Chiêu Châu hết sức khó coi.

“Đinh Văn Trác, ông muốn làm minh chủ phát điên rồi à? Cho dù Dương Thanh thua, ông có tư cách gì để đảm nhiệm chức minh chủ Võ Minh chứ?”

“Ông mạnh lắm à? Hay ông thấy nhà họ Đinh phía sau ông mạnh lắm? Mạnh đến mức cả Võ Minh phải ngưỡng vọng ư?”

Những cao thủ Chiêu Châu bên cạnh Đinh Văn Trác tức giận nói.

Đinh Văn Trác không buồn ngó tới những người này, trong mắt ông ta, chỉ có mấy cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh uy hiếp được ông ta, về phần những người khác, ông ta không coi ra gì.

Chỉ cần Đỗ Trọng đồng ý với ông ta, lại thêm sự nâng đỡ âm thầm của nhà họ Đinh, ông ta có thể ngồi vững trên ghế minh chủ Võ Minh.

Sắc mặt Đỗ Trọng rất u ám, ông ta híp mắt nhìn chằm chằm vào Đinh Văn Trác: “Ông trơ trẽn thật, bây giờ là lúc cao thủ Chiêu Châu hợp sức đối phó cao thủ nước Dương, ông vẫn nhòm ngó vị trí minh chủ Võ Minh”.

Đinh Văn Trác cười lạnh: “Đỗ Trọng, đừng nói nhảm nữa, người không vì mình trời tru đất diệt! Võ Minh vốn do tôi đề nghị thành lập, chính các người định cướp thành quả của tôi, để tôi đảm nhiệm chức minh chủ Võ Minh là danh chính ngôn thuận rồi!”

“Ông cứ nói đi, có dám cược với tôi không? Nếu không dám thì đừng nói nhảm nữa, nếu dám, vậy xem như thay mặt cao thủ Chiêu Châu đồng ý đánh cược với tôi”.

Cao thủ Chiêu Châu xung quanh thi nhau khuyên: “Ông Đỗ, ông đừng đồng ý với tên khốn này, nếu để ông ta làm minh chủ thật, tôi thà không gia nhập Võ Minh”.

“Không sai, tên khốn này là kẻ tiểu nhân giậu đổ bìm leo, quốc gia đứng trước nguy nan, ông ta vẫn đang mưu cầu lợi ích cho mình, đúng là mối nhục của cao thủ Chiêu Châu, ông đừng để ông ta lừa”.

“Ông Đỗ, đừng đồng ý với ông ta!”

Cao thủ Chiêu Châu thi nhau khuyên.

Hành động và lời lẽ của Đinh Văn Trác đã khiến cao thủ Chiêu Châu tức giận.

Trước cơn giận của đám đông, Đinh Văn Trác có vẻ không quan tâm, cười lạnh: “Đỗ Trọng, không giấu gì ông, tôi đã liên lạc với gia tộc rồi, gia tộc đã cử cao thủ đến Yến Đô”.

“Chắc ông cũng biết phía sau nhà họ Đinh tôi là gia tộc Cổ Võ họ Bách Lý”.

“Nếu bây giờ ông đồng ý đánh cược với tôi, tôi sẽ đàng hoàng cược với ông một ván, nhưng nếu ông không dám, sau khi cao thủ nhà họ Đinh tới, ông có muốn cược, tôi cũng không đồng ý đâu”.

Nghe thấy thế, đám người càng thêm tức giận.

Sắc mặt Đỗ Trọng u ám tới cực điểm, ông ta nhìn chằm chằm vào Đinh Văn Trác: “Đinh Văn Trác, ông sẽ phải trả giá đắt vì chuyện này! Được, nếu ông muốn cược, tôi sẽ tin cậu Thanh một lần, cược với ông!”

Đinh Văn Trác lập tức cười lớn: “Các vị, mọi người nghe rồi đấy, Đỗ Trọng đồng ý đánh cược với tôi, nếu Dương Thanh thua Kitano Takeshi, Đỗ Trọng sẽ phải quỳ xuống dập đầu xin lỗi tôi”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK