Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 3066:

Ông già kia vừa nói Hoài Lam là kẻ phản bội của phủ Hoài Thành, sau đó lập tức ra tay muốn giết chết Hoài Lam, nếu không nhờ Dương Thanh dùng nước trong cốc ngưng tụ thành hai mũi tên nước, ra tay bất ngờ ngay thời khác quan trọng nhất, suýt thì thành công chọc mù lão ta, chỉ sợ Hoài Lam đã chết trong tay người này rồi.

Hoài Lam run rẩy nói: “Ông ta là Ảnh Tử của thành chủ Hoài Thành, thực lực bán bộ Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ, ở phủ Hoài Thành, thực lực có thể nói đã rất gần với thành chủ Hoài Thành”.

“Rất nhiều chuyện đen tối ở phủ Hoài Thành đều do ông ta xử lí”.

Có thể trở thành Ảnh Tử của thành chủ Hoài Thành, sao có thể là kẻ đơn giản được?

Tuy thực lực của đối phương vẫn chưa tiến vào Siêu Phàm Cửu Cảnh, nhưng thực lực bán bộ Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ của lão ta cũng đã sánh ngang với cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ khác rồi.

Lão Cửu chỉ có thực lực Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong, nghe thì có vẻ cũng xấp xỉ thực lực của Ảnh Tử rồi, nhưng chút chênh lệch giữa hai bên lại như trời với đất.

Mặc dù Ảnh Tử chỉ mới tới bán bộ Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ nhưng lão ta đã chạm được tới ngưỡng Cửu Cảnh, có thể sẵn sàng đột phá cảnh giới bất cứ lúc nào.

Ảnh Tử nheo mắt nhìn chăm chăm Dương Thanh, lạnh lùng nói: “Xem ra, ba tên cao thủ của Dược Vương Cốc đúng là bị các người giết chết, một tên chỉ mới Siêu Phàm Thất Cảnh trung kỳ mà đã có thể tu luyện ra sức mạnh nguyên tố Thủy, thật đúng là khiến người ta kinh ngạc đấy”.

“Nếu tôi đoán không lầm thì ba người của Dược Vương Cốc đã bị cậu đánh úp bất ngờ băng sức mạnh nguyên tố Thủy, trở tay không kịp nên mới bị các người giết chết”.

Dương Thanh căng thẳng nhìn chăm chằm lão ta, nói: ‘Bây giờ nhắc tới những chuyện đó thì có ý nghĩa gì?”

Ảnh Tử lạnh lùng bảo: “Dược Vương Cốc và phủ Hoài Thành đã khai chiến, dĩ nhiên việc đó đã không còn ý nghĩa gì”.

“Nhưng hiện giờ, các người có thể chết được rồi!”

Vừa dứt lời, Ảnh Tử liền lao về phía lão Cửu.

Trong ba người, chỉ có lão Cửu mới là mối nguy lớn nhất của lão ta, chỉ cần giết lão Cửu, Dương Thanh và Hoài Lam đều sẽ không trốn được nữa.

“Uỳnh!”

Một tiếng động cực lớn vang lên, cửa sổ khách sạn vỡ vụn, lão Cửu và Ảnh Tử xông ra bên ngoài.

Hoài Lam lấy lại tỉnh thần, vội nhìn về phía Dương Thanh, nói: “Anh Thanh, thực lực của Ảnh Tử rất mạnh, chỉ sợ ông Cửu không phải đối thủ của ông ta đâu. Hiện giờ rời khỏi chỗ này ngay thì còn kịp, bằng không, đợi khi ông ta đánh bại ông Cửu, chúng ta có muốn đi cũng không còn cơ hội nữa đâu”.

Dương Thanh nhìn Hoài Lam, lạnh giọng bảo: “Vậy nếu ông Cửu thất bại thì sẽ thế nào?”

Hoài Lam lập tức trâm mặc, cúi đầu không nói, hồi lâu sau, cô ta mới ngẩng lên, nhìn Dương Thanh và nói: “Một khi ông Cửu thất bại, ông ấy sẽ chết!”

Nghe Hoài Lam nói xong, sắc mặt Dương Thanh lập tức trở nên cực kì khó coi.

Lão Cửu là người do Miêu thành chủ cử đến bảo vệ anh, nếu không nhờ có lão Cửu, sợ rằng trong hành trình tới Hoài Thành lần này, anh đã chết vô số lần.

Nhưng nay, lão Cửu lại vì anh mà cố gắng giao đấu với cường địch, nếu lúc này anh chạy trốn, chỉ e lão Cửu không còn đường sống nữa rồi.

Hoài Lam vội nói: ‘Anh Thanh, anh đừng do dự nữa, mau đi đi thôi, với thực lực của anh hiện tại thì không làm gì được Ảnh Tử của Hoài thành chủ đâu”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK