Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Tần Y nhìn chằm chằm vào Dương Thanh, gương mặt đầy lo lắng.


Nhưng tránh để Dương Thanh phân tâm, cô ta vẫn lựa chọn ngoan ngoãn rời đi.


Sau khi Tần Y đi rồi, trong phòng chỉ còn lại có ba người.


Ánh mắt Quan Tuyết Phong dần có chút cảm xúc.
Cảnh tượng vừa rồi thật sự đã khiến anh ta sợ hãi.
Nhưng anh ta là người nhà họ Quan, một trong bốn gia tộc lớn ở Giang Châu, ai dám đắc tội anh ta thì chỉ có một con đường chết.


"Mày nói cho tao biết Tiêu Tiêu ở đâu, tao sẽ tha cho mày, thế nào?", Dương Thanh ngồi ở trên sofa, bình tĩnh nhìn Quan Tuyết Phong.


Quan Tuyết Phong đã khôi phục lại vẻ vừa tự tin vừa giả tạo của mình.
Anh ta đi tới và ngồi xuống ghế sofa đối diện với Dương Thanh, thoải mái dựa vào ghế.


Anh ta cười híp mắt nhìn Dương Thanh: "Ban đầu, tao thực sự không định làm gì con gái mày.
Chỉ là con đàn điếm Phương Duyệt kia muốn dụ mày tới đây để trả thù.
Nhưng bây giờ, tao đổi ý rồi".


"Mày muốn thế nào?"

Dương Thanh không lo lắng cho sự an toàn của Tiêu Tiêu.
Dù sao anh đã đeo dây chuyền mặt đá lên trên cổ Tiêu Tiêu, nó đã giúp anh thoát chết trong gang tấc rất nhiều lần.
.
Google ngay trang * TR ÙMtruyện.
com *

Được viên đá kia bảo vệ, thì có ai ở Giang Châu này có thể làm hại cô bé được?

Chỉ là anh lo lắng Tiêu Tiêu bị nhốt một mình sẽ hoảng sợ.



"Ban đầu, tao tính lừa Tần Y tới trước, sau đó đưa cô ta lên giường.
Về phần mày, tao không định làm gì mày.
Ngay cả con gái mày cũng vậy".


Quan Tuyết Phong bình tĩnh nói: "Tao chỉ định để mày sốt ruột một thời gian theo ý muốn của Phương Duyệt, rồi mới báo mày tới đón đứa trẻ, thuận tiện dạy dỗ mày một trận.
Nhưng… mày đã cho tao thấy sự mạnh mẽ của mày".


"Mày nói xem, lúc này nếu… tao thật sự trả con gái lại cho mày, mày sẽ tha cho tao à? Nếu tao không đoán sai, Phương Duyệt đã chết rồi phải không?"

Sự bình tĩnh của Quan Tuyết Phong làm Dương Thanh có một dự cảm xấu.
Người như thế mới là người đáng sợ nhất, chuyện gì cũng có thể làm được.


"Phương Duyệt mới là kẻ cầm đầu gây họa, mày chỉ làm theo lời cô ta nói, giữa chúng ta cũng không có ân oán gì không thể hóa giải.
Chỉ cần mày thả con gái tao ra, tao bảo đảm sẽ không động tới một sợi lông của mày", Dương Thanh nghiêm túc nói.


Anh không hề nói dối mà thật sự nghĩ như vậy.
Đối với anh, con gái quan trọng hơn.
Quan Tuyết Phong là kẻ điên, cho dù anh không sợ cũng không muốn chọc vào, sẽ rắc rối.


Nhưng Quan Tuyết Phong lại không tin lời anh nói, giễu cợt: "Mày nói một câu là có thể làm cho bốn anh em của tao bị mù, một câu nói có thể quyết định sống chết của Phương Duyệt.
Mày nghĩ tao sẽ tin mày chắc?"

"Vậy mày cũng không thể cứ trói con gái tao ở bên cạnh mày mãi chứ?"

Dương Thanh mỉm cười: "Có oan nên giải không nên kết.
Mày thả con gái tao ra, tao tha mạng cho mày, hết ân oán, không tốt sao?"

Quan Tuyết Phong lắc đầu: "Mày yên tâm, tao đã thu xếp cho người chăm sóc con gái mày rồi.
Bây giờ con bé chính là cái ô bảo vệ của tao, tao chắc chắn sẽ không để nó xảy ra chuyện gì được.
Chờ tới lúc tao có thể bảo đảm an toàn cho mình, tao sẽ thả con gái mày ra".


Dương Thanh hơi híp mắt lại: "Tao có thể bình tĩnh ngồi đây nói chuyện với mày đã chứng tỏ tao đủ chân thành rồi.
Mày còn làm như vậy, chẳng lẽ không sợ tao nóng lên sẽ giết chết mày à?"

"Quan Tuyết Phong tao làm việc luôn rất cẩn thận, tao tin mày có thể dễ dàng giết chết tao, nhưng mày có thể thử xem.
Giết chết tao rồi, mày vĩnh viễn đừng mơ gặp lại con gái nữa", Quan Tuyết Phong không hề sợ hãi, còn cười đắc ý.


Mã Siêu đứng bên cạnh đã không nhịn được nữa, đứng phắt dậy: "Anh Thanh, thằng này muốn tìm chết đấy.
Người như thế, không cần nói nhiều với hắn làm gì, cứ giết luôn đi.
Em không tin với năng lực của anh còn không tìm được Tiêu Tiêu?"

Dương Thanh giơ tay ngăn Mã Siêu lại, nhìn thẳng vào Quan Tuyết Phong.
Từ vẻ mặt của anh ta, Dương Thanh biết người này rất điên cuồng.


Giết chết anh ta rất đơn giản nhưng tìm được Tiêu Tiêu mới khó.


Nếu thật sự có thể tìm được con gái dễ như vậy, sau khi anh phát hiện ra Tiêu Tiêu mất tích, nhờ quyền hạn trong tay, hẳn đã tìm được Tiêu Tiêu rồi.


Nhưng tới bây giờ vẫn chưa có tin tức gì.
Điều duy nhất anh biết được là Tiêu Tiêu bị Phương Duyệt dẫn đến bar Ánh Trăng, sau đó biến mất khỏi đây.


Dương Thanh rất nghi ngờ, nhưng sự thật là vậy.
Người của anh đã tìm khắp cả bar Ánh Trăng, vẫn không tìm được.



Đây cũng là nguyên nhân Quan Tuyết Phong không sợ hãi.


"Từ chuyện mày có thể tìm được nhiều người tới đây như vậy, tao biết mày đã bắt đầu tìm kiếm con gái từ lâu, chẳng qua không có bất kỳ manh mối nào, cho nên mới không dám làm gì tao.
Nếu không, kết quả của tao sẽ giống như Phương Duyệt", Quan Tuyết Phong vừa cười vừa nói.


"Vậy mày phải làm thế nào, mới có thể xác định được mình an toàn?", Dương Thanh hỏi.


"Một là mày chết, hai là tao không thể tiếp tục ở thành phố này nữa".


Quan Tuyết Phong cười rạng rỡ: "Tiếp theo sau, mày sẽ phải đối mặt với sự trả thù điên cuồng nhất của tao.
Đến khi tao dùng hết mọi thủ đoạn mà mày còn sống, vậy tao chỉ có thể lựa chọn rời đi.
Trước khi rời đi, tao sẽ trả con gái lại cho mày".


Anh ta không che giấu ý định giết chết Dương Thanh đã khiến anh phải nhìn anh ta với ánh mắt khác.
Anh ta vẫn là người đầu tiên dám nói muốn giết mình ngay trước mặt như vậy.


"Được rồi, mày không cần lãng phí nước bọt ở chỗ tao nữa, chuyện gì cần nói tao đã nói rồi".


Quan Tuyết Phong đột nhiên đứng dậy, mỉm cười nói: "Một là bây giờ mày giết tao, vậy mày vĩnh viễn đừng mong gặp lại con gái của mày nữa.
Hai là mày phải đối mặt với sự trả thù của tao.
Không giết được mày thì tao sẽ rời khỏi thành phố này, cũng sẽ trả con gái mày lại cho mày".


Anh ta nói xong câu đó lại muốn rời đi.


Mã Siêu bước tới một bước, chặn lối đi của Quan Tuyết Phong.


"Dương Thanh, mày quyết định giết tao sao?", vẻ mặt Quan Tuyết Phong vẫn không hề sợ hãi.


Dương Thanh khẽ nhếch môi: "Nếu mày muốn chơi, vậy tao sẽ chơi cùng.
Nhưng tao cảnh cáo mày tuyệt đối đừng làm con gái tao phải chịu chút uất ức nào.
Nếu không, đến khi con gái tao quay lại bên cạnh tao, cho dù phải đào ba thước đất, tao cũng sẽ tìm được mày, tự tay nghiền xương mày thành tro".


"Yên tâm đi, nếu tao đã đặt ra quy tắc trò chơi, tất nhiên sẽ không vi phạm.

Con gái mày ngoại trừ không gặp được bố mẹ, mọi chuyện đều không thay đổi", Quan Tuyết Phong cười híp mắt nói.


"Thả hắn đi!", Dương Thanh ra lệnh.


"Anh Thanh, anh tin lời hắn nói sao?", Mã Siêu không cam lòng.


"Tôi bảo cậu tránh ra!", Dương Thanh nhíu mày quát.


Cho dù Mã Siêu không cam tâm nhưng đây là mệnh lệnh của Dương Thanh, anh ta chỉ có thể tránh ra.


Quan Tuyết Phong liếc nhìn Mã Siêu với vẻ trêu tức rồi rời đi rất phóng khoáng.


"Anh Thanh, sao anh có thể tin lời hắn nói được? Thả hắn đi, vậy Tiêu Tiêu phải làm thế nào?", Mã Siêu tức giận nói.


Dương Thanh cười lạnh: "Quan hệ nên dùng cũng đã dùng, chỗ nên tìm cũng đã tìm mà vẫn không tìm được, tôi có thể làm gì? Chẳng lẽ giết hắn à? Nếu thật sự giết hắn lại không tìm được Tiêu Tiêu, vậy phải làm sao?"

Trong khi nói chuyện, anh cười khinh thường, rồi dùng mắt ra hiệu.


Mã Siêu nhìn theo ánh mắt Dương Thanh, lại phát hiện dưới bàn có một thiết bị nghe trộm.


Anh ta mới chợt hiểu ra, Dương Thanh cố ý thả Quan Tuyết Phong ra.


- ---------------------------


.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK