Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Đây là nhà riêng của Ngụy Tường, ngoài Ngụy Tường ra còn có mấy tên vệ sĩ nữa, bấy giờ đều nhìn chằm chằm Dương Thanh như hổ đói rình mồi.


"Ranh con, mày không hiểu tiếng người sao? Tao không biết ai là Châu gì gì Thúy cả!"

Ngụy Tường nghiến răng nói.


Dương Thanh lái xe xông vào nhà riêng của gã, bây giờ lại chất vấn gã, đó là sự sỉ nhục đối với gã.


Lần đầu tiên gặp Dương Thanh tại dinh thự Vân Phong, hai tên vệ sĩ mà gã mang theo đã bị Dương Thanh hạ gục một cách dễ dàng.


Bây giờ gặp lại Dương Thanh, trong lòng gã vẫn có chút sợ hãi.


Ngay khi Ngụy Tường vừa dứt lời, Dương Thanh đã vút tới trước mặt gã trong nháy mắt.


"Rầm!"

Ngụy Tường chỉ cảm thấy bụng đau quặn thắt, người lộn nhào ra sau, đập mạnh vào cửa biệt thự gây ra một tiếng vang rất lớn.


Cửa chống trộm cực kỳ rắn chắc, thế mà bỗng đổ rầm xuống đất sau cú va chạm vừa rồi.


"Sếp Ngụy!"

Tốc độ của Dương Thanh nhanh đến mức mãi đến lúc Ngụy Tường đã bay ra ngoài, vệ sĩ của nhà họ Ngụy mới hoàn hồn.


"Á…"

Tiếng kêu rên đau đớn phát ra từ trong cổ họng Ngụy Tường.


Sau đó, vẻ mặt gã vô cùng dữ tợn, quát lên: "Giết nó cho tao!"

Cơ thể đau đớn dữ dội khiến Ngụy Tường gần như phát điên.
Lúc này trong đầu gã chỉ có một ý nghĩ, chính là giết chết Dương Thanh.


Hơn chục tên vệ sĩ nghe theo mệnh lệnh, không chút do dự lao thẳng về phía Dương Thanh.



Dương Thanh bình tĩnh, giống như không nhìn thấy hơn chục tên vệ sĩ đang lao về phía mình, anh vẫn luôn nhìn chằm chằm Ngụy Tường, từ từ bước đến chỗ gã.


"Thằng nhãi ranh, mày dám đánh sếp Ngụy sao, đúng là không biết tự lượng sức!"

Trong nháy mắt, mấy tên vệ sĩ của Ngụy Tường đã xông tới, từng người một tung nắm đấm tấn công Dương Thanh.


Lúc này, Dương Thanh đột nhiên đạp một phát, cơ thể di chuyển thoăn thoắt.


Một tiếng "rầm" vang lên, tên vệ sĩ đầu tiên tấn công Dương Thanh đã bị anh đấm vào bụng, bay thẳng ra ngoài.


"Rầm rầm rầm!"

Ngay sau đó, cơ thể anh lại vụt biến, liên tục đấm đá.


Trong chốc lát, hơn chục tên vệ sĩ nằm trên mặt đất như những con chó chết, vẻ mặt đau đớn, không gượng dậy nổi.


"Cậu...
cậu đừng qua đây!"

Ngụy Tường sợ lú cả người, thấy Dương Thanh từng bước đi tới, gã sợ muốn khóc.


Nhà họ Ngụy là một trong bốn gia tộc lớn ở Giang Hải, cao thủ trong gia tộc cực kỳ nhiều.
Hơn chục tên vệ sĩ vừa rồi đều là những cao thủ mà nhà họ Ngụy tốn không ít tiền của để huấn luyện.


Thế mà giờ đây không ai có thể đỡ nổi một chiêu của Dương Thanh.


Thậm chí không một tên vệ sĩ nào có thể gượng dậy nổi.


"Dương Thanh, cậu đừng tới đây.
Tôi là con cháu dòng chính của nhà họ Ngụy, nếu cậu dám động đến tôi, nhà họ Ngụy sẽ không buông tha cho cậu đâu!"

Ngụy Tường vô cùng sợ hãi, nhưng vẫn không quên lấy nhà họ Ngụy ra uy hiếp Dương Thanh.



Trong mắt gã, Dương Thanh chỉ là một đứa con trai bị bỏ rơi của nhà họ Vũ Văn, chẳng có gì đáng sợ.


Nhưng bây giờ, sức mạnh mà Dương Thanh thể hiện ra quả thực là quá sức tưởng tượng của gã.


Cậu ta thật sự chỉ đơn giản là một thằng con bị bỏ rơi thôi sao?

"Tôi hỏi ông một lần cuối, Châu Ngọc Thúy đang ở đâu?"

Dương Thanh hỏi lại, vừa dứt câu, anh đã đến trước mặt Ngụy Tường.


Ngụy Tường run bắn cả người, gã ta có thể cảm nhận được một luồng sát khí rất mạnh phát ra từ người Dương Thanh.


Dương Thanh đã chinh chiến nhiều năm, vô số kẻ thù đã chết trong tay anh, một khi đã ra tay, người thường không thể chịu nổi.


Ngụy Tường chỉ thấy hoảng sợ, lưng ướt đẫm mồ hôi lạnh nhưng vẫn phủ nhận: "Tôi thật sự không biết!"

"Bụp!"

Ngay khi Ngụy Tường vừa mới phủ nhận, Dương Thanh bỗng duỗi tay ra, một tay túm lấy cổ Ngụy Tường.
Thân hình mập mạp hơn một trăm cân của gã lập tức bị nhấc bổng lên.


"Xem ra là ông chọn cái chết! Nếu đã vậy, tôi sẽ cho ông toại nguyện!"

Dương Thanh hơi ngẩng đầu, nhìn Ngụy Tường đang bị anh nhấc lên bằng một tay, lạnh lùng nói.


Vừa dứt câu, anh dùng năm ngón tay ra sức bóp chặt cổ Ngụy Tường.


Ngụy Tường chỉ cảm thấy khó thở, sắc mặt đỏ bừng với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, thân thể mập mạp đang vùng vẫy điên cuồng.


Chỉ là dù cho gã ta có dùng hết sức giãy dụa cũng không thể thoát khỏi tay của Dương Thanh.


Thấy sức giãy dụa của Ngụy Tường càng ngày càng yếu, nếu cứ tiếp tục như vậy, sợ rằng gã ta sẽ chết thật.



"Ầm!"

Cuối cùng Dương Thanh cũng chịu dừng tay.
Anh tiện tay ném xuống, cơ thể hơn một trăm cân đập mạnh xuống đất.


Đám vệ sĩ bị Dương Thanh đánh gục bằng một đòn lúc này nhìn thấy cảnh này thì tim gan phèo phổi đều co quắp lại.


Ngụy Tường nặng hơn một trăm cân, vậy mà lúc nằm trong tay Dương Thanh chỉ như một con chim nhỏ, bị nhấc bổng lên bằng một tay, nói vứt là vứt.


Đây thực sự là sức mạnh của một con người sao?

Thảo nào chỉ với một chiêu đã có thể hạ gục được bọn họ!

Ngụy Tường bị ném xuống đất, tuy rằng rất đau nhưng lại cảm thấy như được tái sinh, hít thở một hơi sâu.


"Đây là cơ hội sống sót cuối cùng của ông!"

"Hoặc là nói cho tôi biết tất cả những gì mà tôi muốn biết!"

"Hoặc là chết!"

Dương Thanh dứt lời, đạp chân mạnh xuống ngay cạnh đầu Ngụy Tường.


"Ầm!"

Một tiếng động cực lớn, sàn đá cẩm thạch bị Dương Thanh giẫm vỡ nứt.


Ngụy Tường chỉ cảm thấy tai mình ù đi, ngẩn người nhìn đá cẩm thạch vỡ thành từng mảnh vụn.


Gã khó nhọc nuốt nước bọt, gã còn quyền từ chối sao?

“Nếu ông cho rằng đầu của ông cứng hơn miếng đá cẩm thạch này thì ông có thể từ chối trả lời!”, Dương Thanh lạnh lùng nói.


"Tôi nói! Tôi nói! Là cậu Mạnh Huy! Là người của cậu Huy đã bắt Châu Ngọc Thúy đi!"

Ngụy Tường vội rống lên.


Trong lòng gã vô cùng sợ hãi.
Nếu không nói ra, Dương Thanh sẽ lập tức lấy mạng của mình.
Nhưng nếu nói ra, một khi Mạnh Huy biết chuyện thì cũng sẽ không buông tha cho gã.



Dưới sự uy hiếp của Dương Thanh, gã vốn không còn sự lựa chọn nào khác.


Sau khi nghe được câu trả lời này, sắc mặt Dương Thanh cực kỳ u ám, quả là có liên quan đến nhà họ Mạnh.


Nhưng anh biết rõ, đằng sau nhà họ Mạnh là nhà họ Vũ Văn.


Liên kết những điều này lại, Dương Thanh bỗng nhiên vỡ lẽ.


Mặc dù chủ gia tộc Vũ Văn muốn mình quay về với gia tộc và kế thừa vị trí chủ gia tộc, nhưng trong gia tộc không chỉ có một người làm chủ.


Còn có những phe phái khác, kể cả tập đoàn Nhạn Thanh, nói là trả lại cho mình, nhưng lại bị một số con cháu dòng chính của gia tộc Vũ Văn điều khiển.


"Các người cũng thật là dốc hết sức để khiến tôi phải trắng tay!"

Dương Thanh hơi nheo mắt, một luồng sát khí như vật chất có thực phát ra từ người anh.


"Tối hôm qua ông bắt Châu Ngọc Thúy đi đúng không?", Dương Thanh lại hỏi.


Ngụy Tường không dám giấu giếm, gật đầu lia lịa: "Là tôi bắt bà ta, nhưng tất cả những chuyện này đều do cậu Huy yêu cầu tôi làm".


"Cậu Thanh, cậu biết đó, cậu Huy là người kế thừa của gia tộc quyền quý ở tỉnh lỵ.
Tôi không dám không nghe theo lệnh của cậu ta!"

"Cậu muốn trả thù thì cũng nên tìm nhà họ Mạnh, mọi chuyện không liên quan đến tôi!"

Bây giờ Ngụy Tường đã bị bại lộ, Châu Ngọc Thúy đã bị người của Mạnh Huy bắt đi rồi.
Đương nhiên bây giờ gã phải đổ hết tội lỗi lên nhà họ Mạnh thôi.


Gã không tin Dương Thanh dám đến nhà họ Mạnh đòi người.


"Nếu Châu Ngọc Thúy không còn ở trong tay ông, vậy giữ lại ông có ích gì?”

Dương Thanh bỗng híp mắt nói.


- ---------------------------


.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK