Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Nghe Dương Thanh nói vậy, Ngụy Sâm lập tức nổi giận.


“Uỳnh!”

Ông ta đập mạnh tay xuống bàn trà rồi đứng bật dậy.


Đồng thời, người đàn ông vạm vỡ sau lưng ông ta lập tức rút ra một khẩu súng Colt trong áo vest.
Họng súng đen ngòm nhắm thẳng vào đầu Dương Thanh.


“Cậu trai, cậu đừng có được voi đòi tiên.
Cậu bỏ ra một trăm triệu mua Spa Hoàng Hà thì tôi sẽ cho cậu hai trăm triệu”.


Ngụy Sâm đỏ bừng mắt vì giận dữ.


Ông ta là người rõ nhất Spa Hoàng Hà quan trọng với nhà họ Ngụy như thế nào.
Quan trọng là chính việc này đã khiến chủ gia tộc họ Ngụy nghi ngờ năng lực làm việc của ông ta.


Mặc dù ông ta đã được xác định là người thừa kế nhưng trước khi thực sự trở thành chủ gia tộc, vị trí người thừa kế có thể bị thay thế bất cứ lúc nào.


Vậy nên dù phải bỏ ra thêm một trăm triệu cho Dương Thanh, ông ta cũng quyết đoạt lại Spa Hoàng Hà bằng được.


Dương Thanh nheo mắt lại, vẫn bình tĩnh như không.
Anh dựa lưng vào thành ghế sofa, bật cười nói: “Ông chủ Ngụy, ông đang muốn ép mua ép bán sao?”

Lúc trước là biệt thự, bây giờ là Spa Hoàng Hà.
Mặc dù không cùng một người nhưng cách làm việc đều y hệt nhau.


“Dương Thanh, rốt cuộc phải thế nào cậu mới chịu trả lại Spa Hoàng Hà cho tôi?”

Ngụy Sâm hít sâu mấy hơi, cố gắng đè nén lửa giận xuống.


Dương Thanh híp mắt nói: “Ông chủ Ngụy, tôi có thể trả lại Spa Hoàng Hà lại cho ông.
Chỉ cần ông chịu đồng ý với tôi một chuyện, tôi sẵn sàng tặng lại cho ông miễn phí”.


Vừa rồi Ngụy Sâm nói hết nước hết cái Dương Thanh cũng không chịu trả lại Spa Hoàng Hà.
Đột nhiên anh nói như vậy khiến ông ta không khỏi cảnh giác.



“Cậu muốn tôi đồng ý cái gì?”, Ngụy Sâm lạnh giọng hỏi.


“Tôi rất coi trọng việc kinh doanh của Spa Hoàng Hà.
Chỉ cần ông giúp tôi giới thiệu một vài đối tác của ông cho tôi, tôi sẽ trả lại Spa Hoàng Hà miễn phí cho ông.
Ông thấy sao?”, ánh mắt sắc bén của Dương Thanh quét thẳng về phía Ngụy Sâm.


Trong mắt Ngụy Sâm chợt lóe lên một tia kinh ngạc nhưng ngoài mặt vẫn giả ngu, nhíu mày nói: “Spa Hoàng Hà chỉ là một chỗ cung cấp dịch vụ tắm rửa thôi mà.
Tôi cũng chẳng có đối tác nào cả”.


“Ông chủ Ngụy, ông là người thông minh, nhưng tôi cũng không phải thằng ngu.
Ông hiểu tôi đang nói đến việc kinh doanh gì mà”, Dương Thanh cười nói.


Anh vốn muốn giao chuyện này cho cảnh sát xử lý chứ không định nhúng tay vào, nhưng bây giờ là cơ hội hiếm có.
Nếu anh có thể phá hủy con đường mại dâm đen tối kia cũng coi như không phụ sự bồi dưỡng ở biên giới phía Bắc.


Ngụy Sâm liền im lặng.
Ông ta tin Dương Thanh đã biết bí mật của Spa Hoàng Hà.


Một lúc lâu sau ông ta mới chịu lên tiếng: “Thu súng lại đi!”

Nghe lệnh, người đàn ông vạm vỡ kia mới thu súng vào, vẫn đứng sau lưng Ngụy Sâm cảnh giác nhìn chằm chằm Dương Thanh.


“Nếu cậu đã biết thì chắc cũng hiểu được tầm quan trọng của chuyện này.
Giờ cậu bảo tôi giới thiệu đối tác làm ăn cho cậu, khác gì tự tạo thêm cho nhà họ Ngụy một đối thủ cạnh tranh?”, Ngụy Sâm phản bác.


Dương Thanh lạnh nhạt nói: “Yên tâm, tôi sẽ không kinh doanh cái này ở Giang Hải đâu”.


Ngụy Sâm đốt một điếu thuốc lá, rít một hơi mạnh rồi chậm rãi nhả khói ra, híp mắt nhìn Dương Thanh: “Sao tôi tin được cậu sẽ không tranh giành mối làm ăn của nhà họ Ngụy?”

“Tin hay không tùy ông.
Dù sao Spa Hoàng Hà vẫn đang nằm trong tay tôi, việc làm ăn ở Giang Hải vẫn cho tôi nắm giữ”.


Dương Thanh đáp, giơ tay xem đồng hồ: “Cho ông suy nghĩ một buổi tối.
Nếu trước mười giờ sáng mai ông chủ Ngụy vẫn không đưa ra được quyết định thì đừng tìm tôi nữa”.



Dứt lời, Dương Thanh đứng lên định rời đi.


Người đàn ông vạm vỡ sau lưng Ngụy Sâm lại rút súng ra ngắm vào Dương Thanh.


Bắn súng không phải sở trường của hắn, đấu tay đôi mới phải.


Hắn rút súng ra là vì cảm nhận được áp lực cực lớn tỏa ra từ trên người Dương Thanh.
Nếu thực sự phải đấu tay đôi, hắn sẽ không thể đảm bảo được sự an toàn cho Ngụy Sâm.


Trong mắt Dương Thanh chợt lóe lên: “Tôi khuyên anh tốt nhất hãy giấu thứ này đi!”

“Dương Thanh, mày thực sự cho rằng tao cho người gọi mày tới là sẽ đối xử với mày như khách quý sao?”, Ngụy Sâm híp mắt lại.


“Chẳng lẽ không phải?”

Dương Thanh châm chọc hỏi.


“Xem ra tao đã quá khiêm tốn nên người ngoài đều nghĩ tao là loại người nhát gan sợ phiền phức”.


Ngụy Sâm bỗng nhiên lắc đầu, tự giễu nói.


“Ông chủ Ngụy không định thả tôi ra sao?”, Dương Thanh lại hỏi.


“Con mẹ nhà mày là cái thá gì cũng đòi cho tao một đêm suy nghĩ?”

Lúc ấy, khí thế trên người Ngụy Sâm tăng vọt.
Ông ta cả giận nói: “Hôm nay mày không trả lời thì đừng hòng bước ra khỏi đây nửa bước!”

“Ông tưởng chó của ông cầm một cây sắt vụn là có thể uy hiếp được tôi sao?”

Dương Thanh chợt lên tiếng, đồng thời bước thẳng về phía Ngụy Sâm.


“Sắt vụn?”

Ngụy Sâm giận quá hóa cười: “Xem ra mày rất tự tin với năng lực của mình”.



“Đứng lại!”

Người đàn ông vạm vỡ thấy Dương Thanh tiếp cận Ngụy Sâm liền giơ súng ngắm vào đầu anh, lớn tiếng quát.


Vèo!

Hắn vừa dứt lời, thân thể của Dương Thanh liền bật ra xa, khiến hắn chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn.
Bởi vì mắt thường của hắn không thể theo kịp tốc độ cảu Dương Thanh.


“Rầm!”

Một giây sau, Dương Thanh đã túm đầu Ngụy Sâm ấn xuống mặt bàn.


Tiếng vang rất lớn, khay trà cứng rắn làm bằng thủy tinh lập tức vỡ vụn.


Trên mặt Ngụy Sâm tràn đầy máu tươi, xương mũi gãy nát.
Ông ta gào lên thảm thiết.


Tám vệ sĩ ở ngoài cửa nghe thấy tiếng kêu của Ngụy Sâm liền chạy vọt vào phòng.


“Ông chủ!”

Thấy bộ dạng thê thảm của Ngụy Sâm, tất cả mọi người đều kinh hãi.


Sau vài giây ngơ ngác, bọn họ nhanh chóng bao vây xung quanh Dương Thanh.


Sắc mặt của người đàn ông vạm vỡ hoàn toàn trắng bệch, bàn tay cầm súng run lẩy bẩy, không dám bóp cò.


Hắn chợt có cảm giác dù mình có nổ súng cũng không thể bắn trúng Dương Thanh, ngược lại còn có khả năng bị anh lấy mạng.


“Giết thằng này cho tao! Mau giết nó!”

Ngụy Sâm đau đớn gào lên.


Tám vệ sĩ đưa Dương Thanh tới đây đồng loạt xông về phía anh.


Ánh mắt Dương Thanh vô cùng lạnh lẽo, khẽ nhúc nhích chân liền biến mất tại chỗ.


“Rầm!”


Khi bóng dáng của anh lại hiện ra, tên vệ sĩ râu quai nón đã bị đá bay ra ngoài.


Mọi chuyện vẫn chưa kết thúc.
Dương Thanh cứ như một bóng ma, thân thể lóe lên một cái liền biến mất.
Mỗi khi vọt tới trước mặt một người anh lại tung ra một nắm đấm.


Tám vệ sĩ bị đánh ngã trên mặt đất trong vòng chưa đầy tám giây.


Trong phòng ngoại trừ Dương Thanh đang đứng chỉ còn lại người đàn ông vạm vỡ đang cầm súng.


Bàn tay cầm súng của hắn run lẩy bẩy, toàn thân cũng không ngừng run rẩy.


“Bịch! Bịch! Bịch!”

Bước chân của Dương Thanh cứ như của Thần Chết, dọa hắn sợ hết hồn.


“Anh, anh đừng tới đây, tôi bắn đấy!”

Người đàn ông vạm vỡ run giọng nói.


Dương Thanh khinh thường bật cười một tiếng.
Khi anh đã vọt tới trước mắt hắn, hắn vẫn không dám bóp cò.


Dương Thanh giơ tay giật lấy khẩu súng Colt về tay mình một cách dễ dàng.


“Cạch!”

Trong lúc người đàn ông vạm vỡ kia vẫn chưa hết khiếp sợ, khẩu súng Colt chế tạo bằng kim loại kia đã bị bẻ cong.


Tay không bẻ cong sắt thép!

Đây là điều sức người có thể làm được sao?

Chân hắn mềm nhũn, ngồi phịch trên mặt đất, ngơ ngác không thể lấy lại tinh thần.


“Tôi đã nói đây chỉ là một cây sắt vụn mà các người không chịu tin!”

Dương Thanh tiện tay ném khẩu súng bị bẻ cong xuống chân người đàn ông vạm vỡ, cất bước đi tới chỗ Ngụy Sâm đã bị dọa sợ ngây người, giơ chân dẫm lên mặt ông ta: “Ông chủ Ngụy, bây giờ tôi có thể rời đi được chưa?”

- ---------------------------


.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK