Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2949:

©ó điều, đúng như ông ta đã nói, không một ai biết hai phe tài phiệt kia đã thu mua được những doanh nghiệp nào.

Dương Thanh cũng không ngồi không, anh nói với Phùng Giai Di: “Cô trông chừng ông ta, để tôi ra ngoài gọi điện thoại”.

Phùng Giai Di gật đầu: “Được!”

Dương Thanh đi ra bên ngoài, kiếm một góc không người, xác định không có ai nghe trộm được mới bấm một số điện thoại, nghiêm nghị nói: “Sư phụ, nước Dương đang tiến hành một kế hoạch có tên là “Đồ Long”, do ba phe tài phiệt lớn nhất của nước chúng cầm đầu, trăng trợn thu mua các doanh nghiệp lớn của Chiêu Châu”.

Nghe Dương Thanh nói thế, Vô Danh lạnh lẽo bảo: “Đám chuột nước Dương này thật đúng là không bỏ được tâm địa xấu xa, lại dám mơ ước Chiêu Châu chúng ta, nếu đã thế, sư phụ sẽ giao cho con một nhiệm vụ, đuổi tận giết tuyệt đám khốn kiếp đó cho tai”

Dương Thanh đã sớm lường trước Vô Danh sẽ nói như vậy, anh bất đắc dĩ bảo: “Bên con đang gặp chút phiền toái, trừ đã biết được gia tộc Yoshida thu mua xí nghiệp nào, còn tin tức về hai tài phiệt khác, con hoàn toàn không tra được”.

Anh buộc Yoshida phải tra ra thông tin trong vòng hai mươi phút, chủ yếu là muốn xem xem, rốt cuộc Yoshida có thể tra được chút gì không, nhưng xem tình hình này, Yoshida thực sự không nói dối rồi, ông ta thật sự không biết, hơn nữa cũng không tra được gì.

Vì thế, Dương Thanh mới liên lạc với Vô Danh.

Vô Danh trầm mặc một hồi rồi nói: “Chuyện này, sư phụ không tiện ra tay, con chỉ có thể dựa vào sức mạnh của mình để tự tra ra thôi”.

Nghe thế, sắc mặt Dương Thanh lập tức cứng đờ, hỏi: “Sư phụ, có phải người đã biết được điều gì không ạ?”

Anh cứ có cảm giác Vô Danh đã biết một ít sự thật.

Vô Danh nói: “Con chỉ cần nhớ lấy lời ta, bất kể khi nào cũng cần phải cẩn thận, bất kể thế nào cũng phải tìm cách bảo đảm tính mạng của mình”.

Cảm nhận được sự nghiêm trọng trong giọng nói của Vô Danh, Dương Thanh thoáng cau mày, Xem ra, sư phụ cũng đã biết chút gì đó, có thể người đã biết điều gì về sự việc ba tài phiệt lớn của nước Dương thu mua các doanh nghiệp của Chiêu Châu.

Bằng không, sao sư phụ lại nhắc nhở mình phải bảo đảm an toàn tính mạng?

Dương Thanh bèn nói: “Sư phụ, người yên †âm, con sẽ tự bảo vệ tốt bản thân”.

Vô Danh nói: “Được, vậy cứ thế đã nhé!”

Nói xong, ông cụ bèn cúp điện thoại ngay.

Dương Thanh trở lại phòng làm việc, Yoshida vẫn còn đang cố gắng gọi điện thoại đi, sắc mặt ông ta vô cùng căng thẳng, mồ hôi tuôn ướt áo rồi.

“Có kết quả gì không?”

Dương Thanh nhìn sang phía Phùng Giai Di, hỏi.

Phùng Giai Di lắc đầu: “Xem ra ông ta thực sự không biết gì về kế hoạch thu mua của các tài phiệt khác đâu”.

Dương Thanh khẽ gật đầu, đáy mắt thoáng lóe lên một tia sáng lạnh, cây bút kí tên trong tay anh bay vút khỏi tay.

“Phụt!”

Cây bút đã xuyên thủng họng Yoshida trong nháy mắt.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK