Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 3614

Nghĩ đến đây, trên mặt Nhiếp Thu tràn ngập vẻ đấu tranh, lão ta đang rất do dự, không biết nên lựa chọn thế nào.

Một lúc lâu sau, Nhiếp Thu mới nhìn Mã Siêu, bỗng lấy một đồng xu ra, lạnh lùng nói: “Tôi biết thả cậu mới là lựa chọn tốt nhất, nhưng phải với tiền đề là cậu thực sự muốn giúp tôi, vấn đề là tôi không tin được cậu”.

“Đã vậy, tôi sẽ nhờ đồng xu này giúp tôi lựa chọn, nếu ra mặt ngửa, tôi sẽ tin cậu, còn nếu là mặt sấp, tôi sẽ giết cậu luôn”.

Nhiếp Thu nói rồi tung đồng xu trong tay lên, “bộp” một tiếng, đồng xu đã rơi xuống giữa lòng bàn tay lão ta.

Mã Siêu bỗng trở nên rất căng thẳng, nhìn chằm chằm vào tay Nhiếp Thu.

Với thực lực của Nhiếp Thu, nếu lão ta muốn giết anh ta thì anh ta cũng không còn cách nào ngoài chịu chết.

“Nếu là mặt ngửa, tôi sẽ tự tay phong ấn sức mạnh trong cơ thể cậu, nhưng nếu là mặt sấp, tôi không thể làm gì khác ngoài việc giết cậu luôn”.

Nhiếp Thu nhìn về phía Mã Siêu, nhắc lại.

Mã Siêu gật đầu, trầm giọng nói: “Sống chết do số, phú quý nhờ trời! Cho dù là kết quả gì, tôi cũng có thể chấp nhận, cho tôi xem đồng xu đi!”

Trong sự chờ mong của anh ta, Nhiếp Thu chậm rãi giơ tay lên, chỉ thấy trong lòng bàn tay lão ta có một đồng xu nằm sấp.

Mã Siêu lập tức tái mặt, đồng xu nằm sấp, tức là Nhiếp Thu sẽ giết anh ta.

Sau khi thấy mặt sấp của đồng xu, trong mắt Nhiếp Thu lóe lên sát khí, lão ta híp mắt nhìn chằm chằm vào Mã Siêu: “Xin lỗi nhé, cậu xui thật, cơ hội sống sót của cậu đã mất rồi!”

Cùng lúc đó, sát khí khủng khiếp cũng lan ra từ người Nhiếp Thu.

Mã Siêu lập tức cuống lên, vội nói: “Ông không thể giết tôi được, xin ông hãy tin tôi, tôi nhất định sẽ phối hợp với ông, sẽ không có ai biết là ông bắt cóc tôi hết”.

“Ông đi được đến bước này, chắc chắn cũng không muốn chạy trốn suốt quãng đời còn lại đúng không? Hãy cho tôi một con đường sống, 30 viên đan dược cực phẩm mà tôi đưa cho ông cũng đủ để ông đột phá Thiên Cảnh rồi”.

Mã Siêu rất sốt ruột, anh ta không sợ chết, chỉ sợ sau khi mình chết, vợ anh ta sẽ góa chồng, con anh ta sẽ mồ côi bố, anh em của anh ta cũng mất một người em trai.

Thế nên anh ta chưa thể chết.

Nhiếp Thu lạnh lùng nói: “Quy tắc là quy tắc, tôi đã cho cậu cơ hội sống sót, nhưng cậu quá đen, ý trời cũng muốn tôi giết cậu, đã vậy, tôi không thể làm gì khác ngoài việc giết cậu”.

Mã Siêu càng cuống hơn, nói lớn: “Cho dù ông không sợ bị đuổi giết, chẳng lẽ ông không sợ người thân và bạn bè mình sẽ bị mình liên lụy, phải trốn chạy cả đời à?”

“Tôi có thể thề với ông, chỉ cần ông thả tôi ra, tôi sẽ không truy cứu trách nhiệm của ông nữa, Thần Hành Tông cũng không đuổi giết ông, sau này ông có thể tiếp tục sống tự do tự tại”.

“Nhưng nếu ông giết tôi, mọi chuyện sẽ quá trễ”.

“Hơn nữa, bây giờ ông giết tôi thì được lợi ích gì? Trước mặt ông, tôi chỉ là sâu bọ, nếu không giết tôi, ông vẫn còn cơ hội sống tự do nửa đời sau, nhưng nếu giết tôi, ông sẽ xong đời thật đấy!”

Sát khí trên người Nhiếp Thu liên tục dao động, lão ta rất tức giận, thật ra hồi nãy lão ta quyết định sống chết của Mã Siêu bằng đồng xu cũng là để tạo bậc thang cho mình bước xuống, nào ngờ Mã Siêu lại quá đen đủi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK