Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 3381

Dương Thanh nhìn về phía Lạc Bân bên cạnh, hỏi: “Ông đã bao giờ nghe nói đến cái tên này.

chưa thế?”

Lạc Bân lắc đầu: “Tôi biết hết những nhân vật quan trọng của tài phiệt Yoshida ở Yến Đô, nhưng chưa nghe nói đến cái tên này bao giờ, chắc là người của chỉ thứ”.

Dương Thanh như có điều suy nghĩ, bỗng nhìn chăm chăm vào Yoshida Muyi: “Con ông định quấy rối bạn tôi, sau khi bị tôi chế ngự thì lại ăn nói xăng bậy, nên tôi đã đánh gấy một tay hắn, ông có ý kiến gì không?”

Nghe thấy Dương Thanh nói thế, khóe miệng của Lạc Bân và Tô Thành Vũ đều giật giật, rõ ràng Dương Thanh đã đánh gãy tay con trai đối phương, còn hỏi đối phương có ý kiến gì không nữa.

Yoshida Muyi thoáng sững sờ rồi lập tức thẹn quá hoá giận, hét lớn: “Khốn kiếp! Mày chán sống rồi!”

Dương Thanh nhíu mày, nhìn chăm chăm vào đối phương: “Chẳng lẽ khi gọi các người tới đón, con các người không bảo các người xin lỗi à?”

“Chết tiệt! Đánh gãy tay chân nó cho tôi!”

Yoshida Muyi hoàn toàn nổi giận, bảo hai vệ sĩ bên cạnh.

Sau mệnh lệnh của ông ta, hai vệ sĩ xông thẳng tới chỗ Dương Thanh, Tô Thành Vũ thoáng do dự rồi vội chắn trước Dương Thanh, quát lớn: “Các người định làm gì?”

Việc Tô Thành Vũ đứng ra vào lúc này khiến Dương Thanh hơi bất ngờ.

Yoshida Muyi híp mắt nhìn chằm chằm vào Tô Thành Vũ: “Ông là ai?”

Rõ ràng ông ta cũng sợ sẽ trêu vào nhân vật lớn mà mình không đắc tội nổi, về phân Dương Thanh, ông ta không hề coi anh ra gì, đương nhiên cũng vì ông ta không biết Dương Thanh.

Nếu ông ta biết thân phận của Dương Thanh, ông ta cũng không dám hống hách như thế.

Thấy đối phương hỏi mình là ai, Tô Thành Vũ càng căng thẳng hơn, nhưng vẫn cố kiềm chế, ra vẻ bình tĩnh: “Tôi là ông chủ khách sạn này…”

“Ra tay đi!”

Tô Thành Vũ chưa dứt lời, Yoshida Muyi đã ra lệnh, thì ra chỉ là ông chủ khách sạn, không là gì với ông ta hết.

Tô Thành Vũ vô cùng sợ hãi, chỉ có thể trơ mắt nhìn hai vệ sĩ của tài phiệt nước Dương lao đến chỗ ông ta.

Ông ta chỉ là người bình thường, nếu bị hai vệ sĩ của tài phiệt nước Dương này đánh trúng, có lẽ ông ta sẽ phải năm viện mấy tháng mất.

Đúng lúc đòn tấn công của hai vệ sĩ sắp ập đến, Dương Thanh bỗng búng ngón tay.

“Phập!”

“Phập!”

Hai chiếc đũa vừa được anh cầm lập tức xuyên thủng cổ tay hai tên vệ sĩ của tài phiệt nước Dương như mũi tên.

Hai vệ sĩ vừa giơ nắm đấm lên, còn chưa đánh Tô Thành Vũ thì đã thấy cơn đau thấu tim lan khäp cánh tay từ cổ tay rồi.

“Ạ “ Ngay sau đó, hai tiếng hét thảm thiết gần như vang lên cùng một lúc, vang vọng khắp khách sạn Bắc Viên Hương.

Hai tên vệ sĩ vừa hùng hổ đều ôm cổ tay, đau đến mức không muốn sống.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK