Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


Cái quỳ của anh em nhà họ Tống khiến Dương Thanh sững sờ.

Cho dù thế nào, đối phương cũng đáng tuổi làm ông nội Dương Thanh, nhưng lúc này cả hai lại quỳ trước mặt anh.

“Hai người mau đứng dậy đi!”                Dương Thanh vội nói rồi vươn tay đỡ hai người dậy.

“Cậu Thanh, anh em chúng tôi vẫn luôn phiêu bạt khắp nơi, mãi đến khi gặp cậu thì mới thấy hy vọng”.

Tống Tả nghiêm túc nhìn chằm chằm vào Dương Thanh, nói một cách chân thành: “Sau này anh em chúng tôi muốn đi theo cậu, hy vọng cậu Thanh sẽ thu nhận chúng tôi”.

Tống Hữu cũng nói với vẻ chân thành: “Xin cậu Thanh hãy thu nhận chúng tôi!”  
Nghe thấy hai anh em nói thế, Dương Thanh sững sờ, Tống Tả và Tống Hữu là cao thủ Siêu Phàm Cảnh thực thụ, một người là Siêu Phàm Tam Cảnh, người kia là Siêu Phàm Nhị Cảnh, hơn nữa Tống Hữu cũng cách Siêu Phàm Tam Cảnh không xa.


Bây giờ, khi hai người liên thủ với nhau, vì tâm ý tương thông nên họ có thể phát huy thực lực ngang với Siêu Phàm Tứ Cảnh, nếu thực lực của họ có chỗ tinh tiến, có lẽ sẽ đối phó được cả Siêu Phàm Ngũ Cảnh luôn.

Dương Thanh thực sự không hiểu tại sao anh em nhà họ Tống lại muốn đi theo mình.

“Hai người cứ đứng dậy trước đi đã!”, Dương Thanh nói.

Lúc này hai anh em mới đứng dậy, Tống Hữu hỏi với vẻ mừng rỡ: “Cậu Thanh, cậu đồng ý thu nhận chúng tôi à?”  
Dương Thanh lắc đầu: “Tôi thực sự không hiểu tại sao hai người lại chọn đi theo tôi, dù sao hai người cũng có thể phát huy thực lực ngang với Siêu Phàm Tứ Cảnh khi liên thủ, không chênh lệch với tôi là mấy”.

“Ngoài ra hai người cũng hơn tôi mấy chục tuổi, cho dù muốn đi theo tôi thì cũng nên cho tôi lý do hợp lý đúng không?”  
Dương Thanh không ngu, tuy anh chưa tiếp xúc nhiều với anh em nhà họ Tống, hơn nữa có vẻ nhân phẩm của họ cũng không đến nỗi nào, nhưng anh không tin người mạnh mẽ như thế lại cam lòng phục tùng anh.

Chẳng lẽ chỉ vì thiên phú võ thuật của anh cao?  
Không phải đâu nhỉ?  
Dù sao hai anh em này cũng có thể phát huy sức chiến đấu hơn xa cảnh giới của họ sau khi hợp sức với nhau, khắp Chiêu Châu, cao thủ cấp bậc như họ đã thuộc loại mạnh nhất rồi.

Hai anh em nhìn nhau, sau đóTống Tả nói: “Bởi vì chúng tôi nhìn thấy hy vọng báo thù từ cậu!”                Tuy họ mới tiếp xúc với nhau một khoảng thời gian ngắn, nhưng hai anh em cũng biết Dương Thanh là loại người gì.

Vì muốn báo thù nên họ mới chọn đi theo anh.

Nếu bây giờ lừa Dương Thanh thì sẽ tăng thêm phiền phức trong tương lai, thế nên hai anh em quyết định nói thật.


Sự thẳng thắn của họ khiến Dương Thanh kinh ngạc: “Báo thù? Hai người gặp phải kẻ địch rất mạnh, nên muốn nhờ tôi báo thù giúp ư?”  
“Không giấu gì cậu Thanh, gia tộc chúng tôi vốn là gia tộc Cổ Võ, nhưng vào năm mươi năm trước, gia tộc chúng tôi đã bị tiêu diệt rồi, bây giờ nhà họ Tống chỉ còn hai anh em chúng tôi đang trốn chui trốn nhủi mà thôi”.

“Năm mươi năm qua, chúng tôi đã cận kề cái chết rất nhiều lần, cũng từng bị đuổi giết, nếu chúng tôi không may mắn, chỉ e đã chết từ lâu rồi”.

“Chúng tôi cứ tưởng kiếp này không còn hy vọng báo thù nữa, nào ngờ chúng tôi lại gặp được cậu”.

Tống Tả chân thành nói: “Cậu Thanh, những gì mà tôi nói đều là thật, nếu cậu không tin thì cứ đi điều tra”.

“Chúng tôi biết, cậu chẳng thân quen gì với chúng tôi, nếu bảo cậu báo thù giúp chúng tôi, đặt cậu vào tình cảnh khó xử là rất không phù hợp, nhưng chúng tôi cũng hết cách rồi.

Thiên phú võ thuật của chúng tôi hết sức bình thường, kiếp này không còn hy vọng báo thù nữa”.

Dương Thanh thầm kinh ngạc, không ngờ cặp anh em này lại là người của gia tộc Cổ Võ.

Gia tộc Cổ Võ nào cũng hết sức đáng sợ, cho dù chỉ là gia tộc yếu nhất thì cũng mạnh hơn Hoàng tộc nhiều.


Nhưng bây giờ, Tống Tả lại nói cho anh biết rằng, nhà họ Tống thuộc hàng gia tộc Cổ Võ đã bị tiêu diệt từ năm mươi năm trước.

Thế lực tiêu diệt nhà họ Tống sẽ mạnh đến mức nào đây?  
“Tôi chỉ có thực lực Siêu Phàm Tam Cảnh, cố lắm mới đến Siêu Phàm Ngũ Cảnh, từ năm mươi năm trước, kẻ địch của hai người đã có thể tiêu diệt gia tộc Cổ Võ như nhà họ Tống rồi, tôi biết giúp hai người kiểu gì đây?”  
Sau khi nghe xong, Dương Thanh sững sờ: “Huyết mạch cuồng hóa lợi hại đến thế à?”  
Tống Tả gật đầu: “Người sở hữu huyết mạch cuồng hóa luôn có thiên phú võ thuật hết sức xuất chúng, cũng vì lẽ đó nên tốc độ tu luyện của họ mới nhanh như vậy”.

“Sau khi họ thực sự thức tỉnh huyết mạch cuồng hóa, thiên phú võ thuật sẽ mạnh mẽ hơn, tốc độ tu luyện cũng nhanh hơn”.

.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK