Mục lục
Vứt Bỏ Chàng Rể Ngốc - Sở Trần (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đúng 10 giò’ sáng.

Trước cửa khách sạn Thụy cẩm trực tiếp vang lên tiếng pháo hoa nổ, cồng chiêng huyên náo, múa sư tử chúc mừng.

Tiền lão gia tử cũng có mặt.

“ông nội, khách khứa hầu như đều đến đông đủ.” Tiền Bộ Thiệu cười đi lên: “Đều đang chờ xem trò cười của Bắc Trần.”

Tiền lão gia gật gật đầu, cũng không bất ngờ, đương nhiên nói: “Giới dược phẩm Thiền Thành, còn không cho phép hai tiểu tử tới chen chân.”

“Đúng rồi, sao Kiều tổng lại không tới?” Tiền Bộ Thiệu tò mò hỏi: “Cháu còn tưởng rằng ông ấy sẽ đên cùng ông nội.”

Tiền lão gia ngẩn ra, chợt nói:

“Hai ngày nay ta ngược lại không có cùng hẳn liên lạc, không sao, hắn sẽ đến.”

Đối tác nhiều năm, Tiền lão gia chút tự tin này vẫn có.



Lúc này, bên ngoài có tin tức truyền đến.

“Nhân viên của Bắc Trần đều đã xuống lầu, tập trung ờ quảng trường dưới lầu, không biết muốn đi làm gì.” Một người nào đó nói.

“Cửa sổ có thể được nhìn thấy.”

Đám người Tiền Bộ Thiệu di chuyển đến trước cửa sổ, ngẩng đầu nhìn qua.

“Đoàn xe của Dược phẩm Bắc Trần?”

“Bọn họ đang muốn làm gì vậy? Chương trình khuyến mãi lớn tại chỗ?”

“Tôi phải nhanh chóng gọi điện thoại cho cửa hàng, nhìn thấy xe của Bắc Trần, ngay cả cửa cũng không thể cho bọn họ đi vào.”

Tiếng cười vang lên.

Tiền Bộ Thiệu cũng nở nụ cười: “Đây là sự vùng vẫy cuối cùng của bọn họ a.”

“Còn chưa nói, thoạt nhìn qua, còn rất có khí thế.” Tiền lão gia khuôn mặt mỉm cười: “Quyết đánh đến cùng, tiểu tử Sở Trần kia, vẫn là có chút quyết đoán.”

“Đáng tiếc, đối thủ lúc này của hắn, là Tiền lão gia a.” Một người nói.

Phía trước đoàn xe.

Chu Tú Nhu mở cửa xe, vung nắm đấm: “Cố lên!”



Sau khi lên xe, Chu Tú Nhu khẩn cấp mở phong thư ra, nhìn.

Trong nhảy mắt này, thân thể giống như bị điện giật.

Năm chữ to dễ thấy nhất…

“Xuất phát! Linh Bảo Đường!”

Chu Tú Nhu cả người đều cho choáng váng, không thể tin nhìn nội dung trên giấy viết trong tay.

Linh Bảo Đường.

Chuỗi nhà thuốc lớn nhất của Thiền Thành trải rộng trên toàn thành phố.

Bên trong Linh Bảo Đường, tám phần thuốc đến từ Dược Phẩm Tiền thị, từng có ngưò’i hoài nghi, Linh Bảo Đưỏrng chính là một công ty do tập đoàn Tiền thị mỏ’ ra, cùng tập đoàn Tiền thị thân thiết như một nhà.

Mấy ngày nay, đám ngưò’i Chu Tú Nhu của Dược Phẩm Bắc Trần thử qua nhiều hiệu thuốc, nhưng chưa từng có ai nghĩ tới Linh Bảo Đường, bởi vì không muốn tự rước lay nhục.

Linh Bảo Đường làm sao có thể đưa thuốc của Bắc Trần lên kệ, đó không phải là đánh vào mặt Tiền thị sao?

“Chị Nhu, đây …” Nhân viên trẻ bên cạnh phục hồi tinh thần lại, mở miệng nói: “Điểm dừng chân đầu tiên của chúng ta, chính là cửa hàng chính của Linh Bảo

Đường, cách nơi này không đến 10 phút.” Người thanh niên họ Từ tên Tử Kiệt, ánh mắt Từ Tử Kiệt mang theo nghi vấn: “Nhu giới, chị nói Hạ tồng bảo chúng ta kéo Bắc Trần Cường Sinh Hoàn đến Linh Bảo Đường, dụng ý gì?”

Chu Tú Nhu nhìn thoáng qua tuyến đường phía trên phong thư, ngoại trừ cửa hiệu chính của Linh Bảo Đường ra, còn có chi nhánh Linh Bảo Đường ở gần, tuyến đường đã được vẽ sẵn.

“Linh Bảo Đường ở Thiền Thành có hơn 100 chi nhánh, nếu như được Linh Bảo Đường tán thành, tương đương với việc để cho Bắc Trần cường thanh hoàn thành công đánh vào thị trường Thiền Thành, nhưng mà…” Khuôn mặt Chu Tú Nhu nổi lên chua xót, làm sao có thể?

Những chiếc xe còn lại, mọi người cũng vang lên một trận thanh âm ào ảo.

Linh Bảo Đường!

Phong thư trong tay mỗi người, đều chỉ thẳng vào Linh Bảo Đường.

Không có chiếc xe nào di chuyển, tất cả đều chờ xe số 1.

Thật lâu sau.

Chu Tú Nhu hít sâu một hơi:

“Mặc kệ như thế nào, thử một lần đi.”

Xuất phát!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK