Mục lục
Vứt Bỏ Chàng Rể Ngốc - Sở Trần (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nhưng, Tống Thu rất nhanh cũng bừng tỉnh, phản ứng trở về, đối phương ngay cả loại lão yêu nhân biết yêu thuật như Triệu Phong Vũ cũng có thể đánh bại, hẳn là loại nhân vật như thần tiên tỷ tỷ, tự nhiên sẽ không để ý tới nhân vật nhỏ như hắn, nghĩ thông suốt điểm này, khuôn mặt Tống Thu một lần nữa nổi lên nụ cười, nhu thuận đứng ở một bên, Tiếu Phong dẫn theo thành viên đội đột kích tiến vào quét dọn hiện trường chiến đẩu, nhìn một mảnh hỗn độn, thần sắc đều toát ra chấn động, có thể tưởng tượng được, cảnh chiến đấu trong phòng vừa rồi đáng sợ cỡ nào.

Hầu như tất cả các biệt thự đều bị phá hủy.

Không ít ánh mắt đều thỉnh thoảng quét về

phía Giang Khúc Phong, bọn họ đều chính tai nghe Sở Trần nói, là Giang Khúc Phong đánh bại Triệu Phong Vũ.

Loại cường giả cấp bậc này, bình thường cũng không dễ dàng đụng phải

Cảm nhận được rất nhiều ánh mắt nhìn lướt qua, hắc bào của Giang Khúc Phong khẽ đong đưa, chắp hai tay sau lưng, không có nhìn thẳng vào bất kỳ một người nào.

Sở Trần đi tới trước mặt Giang Khúc Phong: “Cảm ơn Giang tiền bổi.”

Giang Khúc Phong ngược lại biết thân phận của Sở Trần, nghe vậy, gật đầu: “Không.”



Sở Trần yên lặng đứng bên cạnh Giang Khúc Phong, vài phút sau, Giang Khúc

Phong mở miệng: “Cần.”

Giang Khúc Phong không nói gì nữa, sở Trần cũng rất thức thời không mở miệng nữa.

Mấy người đổi đến ở một biệt thự khác, vừa mới đi vào đại sảnh, bên Tiếu Phong đã có tin tức mới truyền đến.

“Sau khi chúng tôi hộ tống ba vị đại sư rời khỏi tiểu khu, bị một chiếc xe theo dõi, đội đột kích xuất động bắt được đối phương, trải qua thẩm vấn, bọn họ là đệ tử của Triệu Phong Vũ, phụ trách ở bên ngoài tiếp ứng Triệu Phong Vũ.” Tiếu Phong nhìn Sở Trần, chờ đợi câu trả lời của Sở Trần.

Khuôn mặt sở Trần hiện lên ý cười, đây là một tin tức tốt.

ít nhất, để tự phái Thiên Cơ Triệu Phong Vũ này, bị một lưới bắt hết.

“Bởi vì Thiên Cơ Huyền Đồ gây ra vụ án diệt môn kinh thành là đoàn thể gây án, hung thủ cũng không chỉ có một hai người, những người này đều có hiềm nghi, anh chuyển lời đến người phụ trách vụ án này thẩm vấn thật kĩ.” Sở Trần nói: “Còn có, hiện tại có thể đưa ba vị đại sư trở về.”

Sở Trần pha trà: “Giang tiền bối, uống trà.”

Sở Trần theo bản năng nhìn thoáng qua hai tay Giang Khúc Phong, trong đầu hồi tưởng lại trận chiến vừa rồi giữa Giang Khúc Phong và Triệu Phong Vũ, đôi tay sắt này gần như vô địch, thực lực công phu cứng rắn, bức thẳng võ đạo tông sư đĩnh phong.

“Tiểu Thu, hôm nay cậu cũng biết được thủ đoạn của một số cường giả, cậu cần phải tự xem xét lại mình.” Sở Trần quả thật có không ít lời muốn cùng Giang Khúc Phong trao đổi, nhưng làm sao Giang tiền bối nói chuyện không tiện, Sở Trần chỉ có thể liếc về phía Tống Thu.



Thuật cách không của Triệu Phong Vũ chỉ có thể khống chế một mình Tống Thu, phỏng chừng ngay cả chính hắn cũng cảm thấy bất ngờ.

Hắn tự nhiên không biết, phạm vi gần này, bao gồm cả mỗi một bảo vệ, đều là tinh nhuệ trong quân.

Mỗi người đều có ý chí sắt thép.

Tống Thu xấu hổ.

“Cậu muốn đến quân doanh rèn luyện không?” Sở Trần đột nhiên nảy ra một ý nghĩ.

Tống Thu chỉ mới 17 tuổi, qua một thời gian ngắn nữa chính là sinh nhật 18 tuổi, bởi vì si mê công phu, hắn đã bỏ bê việc học, nếu như tiến vào quân doanh tôi luyện vài năm, đối với Tống Thu mà nói, ngược lại là một con đường thích hợp cho hắn đi.

“Bắt đầu với tư cách là tân binh, trong tương

lai phấn đấu để tham gia vào bộ phận hoạt động đặc biệt.” Thanh âm Sở Trần mang theo lực hấp dẫn.

Tống Thu tim đập thình thịnh.

Tuổi này của hắn, chính là lúc nhiệt huyết phương cương.

“Trùng hợp thay, việc tuyển dụng năm nay đã bắt đầu.” Tiếu Phong ở một bên nói.

“Tôi quyết định đăng ký.” Ngữ khí Tống Thu kiên định, trong lúc bất chợt có loại cảm giác nội tâm vững vàng, hắn đối với tương lai của mình vẫn có loại cảm giác mê mang, hắn si mê công phu quyền cước, nhưng trong mắt trưởng bối Tống gia, điều này ít nhiều có chút không làm việc đàng hoàng, trong mắt rất nhiều người, vị thiếu gia Tống gia này cũng là không học vấn không nghề nghiệp.

Nếu mình đến quân doanh, cuối cùng ở lại trong quân đội, hơn nữa đạt được thành tích nhất định, vậy nhất định làm rạng rỡ tổ tiển.

Khuôn mặt lãnh khốc của Giang Khúc Phong cũng đều lau đi một tia mỉm cười: “Được.”

Được tiền bối tán thành, Tống nội tâm Thu càng thêm kiên định, theo Giang Khúc Phong mở miệng, Tống Thu vội hỏi: “Giang

tiền bối đến Dương Thành là phải chấp hành nhiệm vụ gì sao?”

Tống Thu đối với một số nhiệm vụ đặc thù của tổ hành động đặc biệt ở Trung Quốc vô cùng tò mò và khao khát.

Nụ cười trên khuôn mặt Giang Khúc Phong ngưng đọng biến mất, nhìn Tống Thu.

Ngươi muôn ta nói gì?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK