Mục lục
Vứt Bỏ Chàng Rể Ngốc - Sở Trần (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Vô Ưu tà mị liếc nhìn tờ giấy, thân thể đột nhiên chấn động, đứng thẳng người, tay kia vẫn đang cầm quyển sách, đột nhiên liếc nhìn nội dung trong sách.

Lúc này, giọng nói của Sở Trần từ bên ngoài vọng vào, “Lần trước tới conđang đọc tới trang này. Bây giờ, con là đang gặp phải binh cảnh, đây chẳng quachỉ

là một tiểu linh phù thôi, sư tổ đã viết tất cả mấu chốt đề phá giải nó rồi. Tiểu Vô Ưu,tư chất của con không tốt, con cần phải cố gắng hơn nữa để bù đắp những khuyết điểm của minh.”

Giọng của Sở Trần đã dần nhỏ đi.

Thiếu nữ Vô Ưu đã hoàn toàn đắm chìm trong vài phần nội dung này.

Sở Trần trở lại xe.

Tống Nhan liếc anh ta một cái, không hỏi nhiều, khời động xe

chạy về phía trung tâm thương mại.

Cô không quên mục đích hôm nay ra ngoài là để mua cho Sở Trần một bộ quần áo tử tế.

Trong cửa hàng cũ kia.

Không biết đã qua bao lâu, thiếu nữVô Ưu đột nhiên kêu lên một tiếng cảm thán, vô cùng kích động.

Một lão giả tóc trắng cầm gậy trong tay xông ra, “Vô Ưu, có chuyện gì vậy?”

Vô ưu nhảy dựng lên, “ông nội, con đã hiểu thấu Tiểu linh phù rồi!”

Hai mắt lão giả tóc trắng sáng lên, lúc này cười haha, “Con không hổ là người được Môn chủ khen ngợi là thiên tài, Vô Ưu, ông nội đối với con đặt kỳ vọng rất lớn, có thể tương lai một ngày nào đó, con có thể vào Cửu Huyền Môn!”

Đôi mắt ông già tóc trắng sáng rực.

Vô Ưu sửng sốt, “ông nội, nếu con tiến vào Cửu Huyền Môn,

con có còn là đệ tử của Tinh La Môn sao?”

Nghe vậy, lão giả tóc trắng cười nói: “Cửu Huyền Mòn, Thiên hạ đệ nhất kỳ môn, nó đại biểu không chỉ là một môn phái, mà nó là một thánh địa. Bước vào Cửu Huyền Môn có nghĩa là bước vào điện đường của Kỳ môn. Năm mươi năm trước, người khai phái Tinh La Môn, La Vân Đạo Tôn, đã bái nhập Cửu Huyền Môn. Trong nãm mươi năm qua, đệ tử của Tinh La Môn có thể tiến vào Cửu Huyền Môn, không quá năm người.”

“Cái gi!”

Vô ưu kêu lên, trợn tròn mắt.

“Trung bình một năm đến một người cũng không có?”

“Chính xác.”

Lão già tóc trắng nói, “Hơn nữa, nếu con có thể tiến vào Cửu Huyền Môn, có lẽ con cũng chưa chắc được bái cao nhân của Cửu Huyền Môn. Đại đa số bọn họ chỉ có thể vào Cừu Huyền Môn lĩnh hội học tập một thời gian thì phải rời đi.”

ông lão tóc trắng xúc động nói, “Chân chính là người củaCửu Huyền Môn,thân phận vô cùng tôn quý.”

“Vừa rồi người kia chẳng lẽ là…? »»

Vô Ưu đột nhiên lẩm bẩm một mình.

“Người nào?”

Ông lão tóc trắng hỏi.

Vô Ưu đưa tờ giấy tới, “Vừa rồi có người chỉ điểm cho con, cho nên con có thể hiểu thấu đáo

Tiểu linh phù.”

Lão già tóc trắng cầm lấy một lúc, không khỏi tán thưởng, “Thật là tuyệt vời! Vậy mà đối với việc lý giải Tiểu linh phù, có thể có cách lý giải thông minh khác.Vô Ưu, tại sao con không giữ vị tiền bối này lại?”

Vô Ưu, “…”VÔ Ưu quay người, đi đến phía thùng rác, chần chừ một lúc, còn muốn tự tát vào mặt, lúc đó mình lại ném tờ giấy vào thùng rác.

Vô Ưu tìm thấy mảnh giấy lúc đầu Sở Trần viết, “Đây là thông

tin liên lạc của hắn.”

Lão già tóc trắng xem qua, đồng tử co rụt lại, “Nhà họ Tống? Trương Đạo Trưởng không phải đã rời khỏi nhà họ Tống rồi sao?”

“Không phải Trương Đạo Trưởng, là một thanh niên khoảng hai mươi tuổi.”

Vô Ưu đột nhiên nói, “Chắc hẳn là đồ đệ của Trương Đạo Trưởng.”

Lão già tóc trắng cũng đồng ý với suy đoán của Vô Ưu,“Trương Đạo Trường đã ở trong Nhà họ

Tống năm năm, thu nhận một đệ tử, cũng không lạ.”

“Hừ, xem như là đệ tử của Trương Đạo Trưởng, cũng không thể nói là sư tổ con.”

Vô Ưu hừ nhẹ.

“Hahaha, thanh niênthiên tài Kỳ Môn, có chút khí thịnh, trêu chọc một chút, cũng là bình thường.”

Lão già tóc trắng cười, “Nếu như Vô Ưunhà chúng ta không phục, nếu lần sau gặp lại, con hãy so tài phân cao thấp với hắn là được.”

Vô ưu nhìn thoáng qua nét chữ trên trang giấy, rải rác vài câu lý giải của Tiểu Linh phù cho thấy tạo nghẹ Kỳ Môn của Sở Trần đạt được phi thường ở trên nàng.

Bất quá, Vô Ưu có tự tin cỏ thể qua hắn ta.

“Con nhất định sẽ đánh bại tên đó.”

Ánh mắt của Vô Ưu cực kỳ kiên định.

Tại một cửa hàng hàng hiệu ở trung tâm thương mại, Sở Trần mặc một bộ đồ mới và bước ra

ngoài, ánh mắt của một số nhân viên cửa hàng không khỏi nhao nhaosáng lên.

Tống Nhan nhìn lướt qua, trong lòng cũng thầm khen ngợi.

Tên nam nhân này có khuôn mặt đủ để nuôi dưỡng dạ dày của mình.

Không hổ là có tin đồn, thiếu gia nhà họ Hạ đã bao nuôi Sở Tiểu Mật.

“Liền lấy bộ này đi.”

Tống Nhan lập tức quyết định.

Quá trình mua quần áo với Sờ Trần cũng suôn sẻ một cách đáng kinh ngạc, hầu như tất cả những bộ quần áo mà Tống Nhan thích,khi mặc trên người Sờ Trần, đều lộ ra khí chấttự tin đặc biệt.

Quả thực là trời sinh móc treo quần áo.

Trên đường trờ về, Tống Nhan thỉnh thoảng lại liếc nhìn Sở Trần.

Một ý nghĩ trong đầu cô cũng đang lởn vởn.

Khó trách là Sờ Trần vẫn luôn

làm công việc may may vá vá, trước khi bị đánh năm năm trước, có lẽ thật sự dựa vào mặt mà sống.

“Bà xã, sao cứ nhìn trộm anh vậy?” Sờ Trần rốt cuộc không nhịn được hỏi.

Tống Nhan có cảm giác bị bắt tại chỗ, sắc mặt đỏ bừng, “Mắc mớ gì tới anh.”

Sở Trần,

Đây vẫn là chuyện của người khác sao? Sở Trần không dám hỏi.

về nhà họ Tống đi ngang qua mai hoa thung.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK