Mục lục
Vứt Bỏ Chàng Rể Ngốc - Sở Trần (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

đôi mắt mơ hồ cỏ chút đỏ lên: “Em còn bởi vì cái này, nhiều lần dùng lời nói vu khống anh…Nhưng bây giờ em đã biết, lúc ấy anh thật sự vì tốt cho Ngọc Hằng, ai cũng không thề tưởng tượng được chuyện này sẽ xảy ra.”

Hoàng Dương vỗ vai Hoàng Vũ một cái: “Giữa anh em, không cần nhiều lời. Anh chỉ hận bản thân mình không có khả năng bảo vệ Ngọc Hằng, càng không có khả năng báo thù cho Ngọc Hằng.”

“Thù của Ngọc Hằng, sẽ sớm được báo.” Hoàng Vũ nhìn Hoàng Dương: “Đầu sỏ Sở Trần, người đầu tiên phải chết.”

Nghe vậy, đồng tử Hoàng Dương chấn động: “Em hai, em ngàn vạn lần đừng kích động. Sở Trần trong khoảng thời gian này như mặt trời ban trưa, khí thế đang thịnh, chúng ta chỉ có thể tránh mũi nhọn, hai ngày sau, hắn còn được trao huy hiệu danh hiệu sứ giả truyền thừa văn hóa Hoa Hạ, Sở Trần lúc này, chúng ta không thể trêu vào.”

Hoàng Vũ dẫn Hoàng Dương đi đến một

gian phòng ở tầng hầm, đẩy sang một bên rồi đi vào.

Căn phòng tối tăm, một chùm ánh sáng chiếu xuống.



Trên bàn dài, một bức tranh cuộn, mở ra một phần.

Cả người Hoàng Dương giống như bị điện giật chấn động.

Một bức tranh, mua tính mạng của Sở Trần.

Chuyện này tự nhiên không thể gạt được Hoàng gia, không ít người Hoàng gia đồng dạng cũng đang chờ mong, có người có thể mua đi cái mạng này của Sở Trần.

Cảnh tượng trước mắt này, không phải là cảnh video ngắn xuất hiện trên mạng sao?

Thiên Cơ Huyền Đồ!

Hoàng Dương nín thở, sải bước đi lên phía trước, một lát sau, đột nhiên quay đầu nhìn Hoàng Vũ: “Là em đang treo giết Sở Trần?”

Hoàng Vũ gật đầu: “Đây là thu hoạch lớn nhất của em ờ Bắc Thượng lần này.”

Hoàng Dương cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình, có chút không thể tin được: “Thiên Cơ Huyền Đồ, sao lại rơi vào trong tay em?”

“Em vừa mới đến kinh thành, liền liên lạc với Chí Ca, hy vọng có thể thông qua năng lực của hắn ở thị trường đồ cổ, giúp chúng ta một chút.” Hoàng Vũ nói: “Hai bọn em đàm phán rất lâu, nhưng đột nhiên có một ngày, Chí Ca nói với em, hắn có một cuộc gặp gỡ lớn, đồng thời cũng đi kèm với nguy hiểm rất lớn.”

Tay Hoàng Vũ chạm vào Thiên Cơ Huyền Đồ, chậm rãi nói: “Chính là một trong mười bức tranh cổ đại của Trung Quốc, Thiên Cơ Huyền Đồ.”



“Chí Ca không cam lòng Thiên Cơ Huyền Đồ rơi vào tay người khác, nhưng đồng thời cũng nhận ra mối nguy của mình, cho nên, dưới tình huống tất cả mọi người không chú ý, hắn chuyển Thiên Cơ Huyền Đồ đến tay em. Lúc ấy ý của Chí Ca là, nếu hắn tránh được một kiếp, sẽ đến Thiền Thành tìm em muốn lấy Thiên Cơ Huyền Đồ trở về, nếu hắn gặp nạn…” Hoàng Vũ hít sâu một hơi: “Bức Thiên Cơ Huyền Đồ này, sẽ do em bảo quản.”

Trầm mặc một lúc lâu, Hoàng Dương phục hồi tinh thần lại: “Chúng ta cũng đã lâu không liên lạc với một nhà Chí Ca, hắn làm sao có thể yên tâm giao Thiên Cơ Huyền Đồ cho em…. Sao hắn không đưa nó cho vợ con hắn …”

“Chí Ca thật không ngờ vợ con mình cũng bị độc thủ, thế nhưng, hắn ở bên ngoài có một nhân tình, còn có một đứa con ngoài giá thú,

hắn vô cùng yêu thương đứa con ngoài giá thú kia.” Hoàng Vũ nói: “Loại chuyện này dù sao cũng không thể để cho vợ con biết, cho nên, lúc hắn giao Thiên Cơ Huyền Đồ cho em, còn nói một câu, nếu như hắn xảy ra chuyện, Thiên Cơ Huyền Đồ giao cho em, em chăm sóc tốt cho con riêng của hắn. Sau khi chuyện này kết thúc, em sẽ đón đứa bé về Hoàng gia.”

Hoàng Dương mất mười phút để từ từ bình phục tâm trạng của mình.

Hai ngày nay, hắn cũng đang suy đoán, đến cuối cùng là ai muốn mạng Sờ Trần, nằm mơ không ngờ, dĩ nhiên là em trai của minh.

“Ngay đêm qua, đã có người ám sát Sở Trần.” Hoàng Dương trầm giọng nói: “Nếu có người giết Sở Trần, em sẽ giao ra Thiên Cơ Huyền Đồ sao?”

“Em không biết Chí Ca chết như thế nào, nhưng em rất rõ, bức Thiên Cơ Huyền Đồ này là vật không tốt.” Hoàng Vũ nhìn Thiên Cơ Huyền Đồ: “Có lúc em cảm giác nhìn chằm chằm nó đã lâu, đều cảm giác đưực một cỗ tà tính. Nhưng mà, em không thể cứ như vậy giao Thiên Cơ Huyền Đồ ra ngoài.”

Hoàng Vũ dừng lại: “Ngày hôm đó khi giao Cơ Huyền Đồ ra, có lẽ cũng sẽ là thời gian chết của em. Em nhận thấy, có một cỗ thế lực, chúng ta không thể trêu vào, đang tìm Thiên Cơ Huyền Đồ, nếu như là bọn họ giết Sở Trần, em căn bản không dám cùng bọn họ giao dịch.”

“Vậy em hai, em chuẩn bị làm gì?” Hoàng Dương hỏi.

“Sở Trần sắp được trao huy hiệu sứ giả truyền thừa văn hỏa Trung Quốc, điều này khiến rất nhiều người vốn rục rịch không dám động đến Sở Trần, chuyện này đã dần dần thoát ly sự khống chế của em, một mình em thật sự là cỏ chút lực bất tòng tâm, cho nên đêm nay tìm anh cả đến, hy vọng anh cả có thể giúp em.” Hoàng Vũ nhìn Hoàng Dương.

Hoàng Dương không chút do dự: “Cái chết của Ngọc Hằng anh cũng có trách nhiệm, anh sẽ toàn lực báo thù cho em ấy. Hai chân của nó là Sở Trần cắt đứt, Sở Trần là thủ phạm. Lui một vạn bước, nếu Sở Trần không phá kế hoạch của Tiếu Âm Kỳ, Ngọc Hằng cho dù biến thành xác sống, ít nhất cũng sẽ ở lại bên cạnh chúng ta, chứ không phải như bây giờ, hóa thành tro tàn.”

“Gió bên ngoài quá chặt, em không thể cử động được chút nào.” Hoàng Vũ nói: “Đêm nay em nhận được tin tức ám tuyến của Hắc Diệu Đường, tổ chức lính đánh thuê từ nước

ngoài Hắc Liêm, lẻn vào Thiền Thành, tùy thời có thể phát động kế hoạch giết chết Sờ Trần.”

“Em muốn anh đi liên lạc với Hắc Liêm?” Hoàng Dương hỏi.

“Một Hắc Liêm vẫn chưa đủ.” Hoàng Vũ chấn thanh nói: “Những kẻ liều mạng này mới không để ý đến huy hiệu danh hiệu của Sở Trần. Sau khi em đăng video trên mạng ngầm, có mấy tổ chức lính đánh thuê có thế lực ở nước ngoài cho em phương thức liên lạc, anh cả, anh thử liên lạc với những người này, nói bọn họ ra tay giết Sở Trần.”

Hoàng Dương gật đầu.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK