Mục lục
Vứt Bỏ Chàng Rể Ngốc - Sở Trần (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ninh Tử Mặc gật đầu, ba người lại chờ mười phút sau, điện thoại của Tống Thu lại một lần nữa gọi

“Đã điều tra được rồi, lúc Tống Khánh Bằng tới, dừng xe ở một cửa ra vào thôn trong làng, địa chỉ cụ thể em đã gửi đến điện thoại di động của anh rể.” Thanh âm Tống Thu mơ hồ mang theo vài phần hưng phấn, đêm nay có thể tìm ra Tống Khánh Bằng, hắn có thể nói là có công lớn, đối với Tống Thu mà nói, không có gì quan trọng hơn lập công trước mặt anh rể.

“Được, cậu đang canh gác ở quán bar, tôi sẽ đến gặp cậu.” Sờ Trần gửi địa chỉ cho Ninh Tử Mặc sau đó, trầm giọng nói: “Phạm vi mục tiêu ở khu vực thôn trong làng này, hai người đi qua phải cẩn thận ẩn nấp, lấy tính cách cẩn thận của đối phương, bọn họ có khả năng phái người gác ở vị trí kín đáo nhìn chằm chằm

chung quanh.

“Tôi sẽ cẩn thận.” Ninh Tử Mặc gật đầu, đứng lên, nghiêng mặt nhìn Tiêu Lãng: “Tiêu tiểu thư, đi thôi.”

Tiêu Lãng cố gắng bình ổn cảm xúc của mình, gật gật đầu.

Đêm khuya vắng vẻ, nhà dân tầng 5.

“Trưởng lão, Tống Khánh Bằng lén lút đi ra ngoài.” Một người trầm giọng mở miệng: “Thuộc hạ đã phái người theo dõi, hắn đến quán bar Dạ Mộng.”

Nghe vậy, khuôn mặt Vu Tân vô cùng âm trầm: “Nếu như không phải sản nghiệp Tống gia đối với Vu Thần Môn hữu dụng, độc cổ hiện tại có thể lấy mạng hắn.”

Người của Vu Thần Môn thần sắc mang theo lo lắng: “Tống Khánh Bằng có thể bại lộ hành tung của chúng ta hay không?”

Vu Tân ánh mẳt lóe lên, chậm rãi nói: “Sở Trần hẳn là không biết Tống Khánh Bằng cùng chúng ta trở lại Thiền Thành, nhưng, hắn nếu đã biết chuyện này phía sau là Vu Thần Môn, có thể sẽ có suy đoán được điều này, nếu như lúc này bị người của hắn phát hiện Tống Khánh Bằng, Sở Trần nhất định sẽ nhìn chằm chằm, mặc kệ Sở Trần có phát hiện hay không, chúng ta đều phải có chuẩn bị.”

“Trưởng lão, ngài định làm gì? Chúng ta lại di chuyển sao?” Người này nhịn không được hỏi.

“Không cần.” Vu Tân lắc đầu, xua tay nói: “Tống Khánh Bằng này là công tử bột, hiếm có có cơ hội có thể đi ra ngoài lăn lộn, để cho hắn đi ra ngoài đi, ngươi gọi điện thoại cho Tống Khánh Bằng, nói cho hắn biết, nếu đi ra ngoài thì không cần trở về quá sớm, trực

tiếp qua đêm ở bên ngoài, ngày mai lại trở về.”

Người này trầm ngâm một hồi, ánh mắt lúc này sáng ngời: “Trưởng lão cao minh. Làm như vậy vừa thỏa mãn Tống Khánh Bằng, để cho một nhà Tống Khánh Bằng tận tâm tận lực làm việc cho Vu Thần Môn, tương lai cướp đoạt sản nghiệp Tống gia, đồng thời còn có thể ở thời điểm Vu Thanh trưởng lão đi tới, lợi dụng Tống Khánh Bằng dẫn Sở Trần lại đây, một công đôi việc.”

Khuôn mặt Vu Tân nổi lên một nụ cười: “Cứ quyết định như vậy đi, Vu Thanh trưởng lão ngày mai đại khái 12 giờ là có thể đến, để cho Tống Khảnh Bằng cũng ờ thời điểm đó trở về.”             i

“Tuân lệnh, trưởng lão.

Sau khi người này đi ra ngoài, khuôn mặt Vu Tân hiện lên một nụ cười đùa giỡn.

“Ta ngược lại hy vọng, Sở Trần hiện tại đang để mắt tới Tống Khánh Bằng a, như vậy, hắn phải chịu đựng đến ngày mai, lại tự chui đầu vào lưới. ”

Vu Tân cũng không lo lắng Sở Trần sẽ bắt được Tống Khánh Bằng để hỏi tung tích của mình, suy cho cùng, Lý Tam chính là một ví dụ sống động.

“Sờ Trần, cậu đấu với ta, tựa hồ còn quá mức non nớt.”

Vu Tân khoanh chân ngồi trên giường.

Bại cho Sở Trần, vẫn là khó khăn trong lòng hắn.

Hắn tự nhận đánh không lại Sở Trần, nhưng hắn hiện tại rất hưởng thụ loại cảm giác đùa bỡn Sở Trần trong lòng vỗ tay.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK