Mục lục
Vứt Bỏ Chàng Rể Ngốc - Sở Trần (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nụ cười trên khuôn mặt Trâu tồng ngồi đối diện cũng rất rạng rỡ, đơn hàng này này, hắn củng có thể kiếm được không ít.

Đối vởi các thương nhân, lợi nhuận là quan trọng nhất.

Hắn mặc dù biết Tiền thị đang cạnh tranh với Bắc Trần, nhưng mà, về mặt dược phẩm cạnh tranh càng kịch liệt, bọn họ càng có thẻ đạt được lợi ích. . Truyện Full

“Hạ thiếu gia tuổi còn tré, lả một nhà kinh doanh giỏi, sau nảy tiền đồ không thể hạn lượng a.” Trâu tổng cười cười, mở miệng nói: ‘Tuy nhiên, tôi vẵn càm thấy giá các anh đưa ra quá cao, như vậy đi, lại gỉàm 10%, tôi sẽ ký hợp đồng.”

Nghe vậy, sắc mặt Hạ Bắc không khỏi biến ảo một chút, chợt bắt đắc dĩ nói: ‘Trâu tổng, giảm thêm 10% nữa, chúng tỏi tương đương với việc mua bán thua lỗ.”

“Muốn đạt được mục đích phải



trả giả tương ứng, câu nói này, cũng áp dụng cho giới kinh doanh.” Khuôn mặt Trâu tổng mìm cười, hắn vô cùng hiểu rõ tinh cảnh của Bắc Trần, dưới loại tình huống này không trả giá, vậy cũng có lỗi với thé ngân hàng của mình a.

Hạ Bắc cau mày.

Một lát sau, cắn răng gặt đầu: “Được, tôi làm chủ, đáp ứng anh…”

Cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra, thư ký của Trâu tổng vặn vẹo eo nhỏ, đi tới trước mặt hắn cúi người xuống, ghé tai nói vài cảu.

Trâu tổng nhin thoáng qua, lập tức gặt gật đầu.

“Hạ thiếu gia, cặụ không may mắn rồi.” Ánh mắt Trâu tồng nhìn

Hạ Bắc mang theo vài phần thương hại, đồng thời cũng cố tiếc nuối: “Bản hợp đồng này, tôi khỏng thể kỷ.”

Vừa dửt lời, sắc mặt Hạ Bắc không khỏi trầm xuống, nhìn Trâu tổng: “Thương nhân quan trọng-nhất là phải quan tâm đến chữ tín, cách làm của Trâu tồng như vậy, thật sự khiến tôi nghĩ không

—— n



ra.

“Thương nhân cũng phải nuôi sống gia đình.” Trâu tổng thở dài một hơi: “Hạ thiếu gia, không phải lả tôi không giúp cậu, điều kiện cậu đưa ra tôi không có gi để nói, thế nhưng, tôi vừa mới nhặn được tin tức, Tiền lão gia nói, ai dám nhận đơn của Bắc Trần, sẽ bị Tiền thị phong sát, Hạ thiếu gia, Tiền lão gia là hội trưởng hiệp hội Dược Phẩm Thiền Thành, trọng lượng những

lời này của ông ta, bất luận kè nào cũng phải nghiêm túc suy nghĩ, tôi nghĩ, không cỏ nhà nào dám nhận đơn cùa cậu.”

Trong lòng Hạ Bắc đột nhiên trầm xuống đến cực hạn.

Phong sát toàn diện!

Một chiêu này của Tiền lão gia tới quá tàn nhẫn.

Không ai dám vì một Bắc Trần vừa mới treo biển mà đắc tội Với Tiền thị.


“Chúng tôi làm là làm ăn nhò a, nếu đắc tội Tiền lão gia, ở Thiền Thành làm sao còn lăn lộn được.” Trâu tổng đứng lên, nhìn Hạ Bắc, nhẹ nhàng lắc đầu: “Công bằng mà nối, cách làm cùa Tiền lão gia quả thật bá đạo, nhưng mà, tất cả bá đạo đều được xây dựng^M


Hạ thiếu gia vẫn nên từ bỏ việc mở thị trường dược phẩm ờ Thiền Thành đi, những năm gần đây, người có thể giành được phan ở thị trưởng dược pham Thiền Thành, nhưng ít lại càng ít.”


Sau khi Trâu tổng rời đi, Hạ Bắc ngồi yên một lát, hít sâu một hơi, lấy điện thoại di động ra, lại gọi mấy cuộc điện thoại.


Không có gi bất ngờ, tất cả mọi người một mực từ chối Hạ Bắc.


Việc kinh doanh của Bắc Trần, bọn họ không thể đụng vào.


Bảy giờ tối, Hạ Bắc vẻ mặt u sầu trở về Dược Phẩm Bắc Trần.


Trong phòng hội nghị, mọi người đều im lặng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK