Mục lục
Vứt Bỏ Chàng Rể Ngốc - Sở Trần (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tiêu Lãng trừng mắt nhìn Sở Trần, tên ngốc này thật sự không sự áp lực của Liên Minh Tông Sư Cửu Thành, theo suy nghĩ của Tiêu Lãng, Sở Trần là một con lừa bướng bỉnh, biết rõ điều này là rất nguy hiểm, nhưng vẫn không chịu cúi đầu.

“Tiêu Lãng tiểu thư?” Hạ Bắc sững sờ.

Cùng lúc đó, vô số dấu chấm hỏi hiện lên trong đầu hắn.

Trần Ca vậy mà quen biết Tiêu Lãng tiểu thư?

Hạ Bắc đã từng lấy thân phậntam thiếu gia của nhà họ Hạđể mời Tiêu Lãng đi ăn tối, nhưng cuối cùng bị từ chối.

Tiêu Ly nhìn sắc mặt đen của Tiêu Thiên Hà, ho nhẹ một tiếng nhắc nhở Tiêu Lãng, đồng thời bước lên phía trước, “Cha, sao cha lại ở đây?”

Tiêu Thiên Hà hừ lạnh một tiếng, “Hai người các ngươi, đứng sang một bên.”



Tiêu Lãng nhìn Tiêu Thiên Hà, hít sâu một hơi, ‘Tiêu lão gia, ngài đãtra rõ toàn bộ ngọn ngànhchưa? Ngài dựa vào cái gì mà gõ trống khua chiêng dẫn người tới cửa nhà hát chặn Sở Trần?”

Vừa dứt lời, trong lòng Sở Trần ngỡ ngàng.

Tiêu lão gia?

Tiêu Lãng không phải nói Tiêu Thiên Hà là ông nội của cô gái này sao?

Xưng hô thế này khiến Sở Trần cảm thấy có gì đó không ổn.

Tiêu Thiên Hà lạnh lùng nhìn Tiêu Lãng,

“Ta vốn tưởng rằng ngươi mấy năm nay đã tiến bộ một chút, không ngờ ngươi vẫn như cũ như thế, tại sao? Đêm nay ngươi định

náo động trước mặt lão phu sao?’

Vẻ mặt của Tiêu Lybiến sắc,vội vàng nháy mắt với Tiêu Lãng, sau đó nói: “Cha, đừng tức giận, Lãng Nhi không có ý đó, Lãng Nhi, còn không mau gọi ông nội.”

Tiêu Lãng cắn môi, ánh mắt llộ ra vẻ bướng bỉnh, trầm giọng nói: “Cháu nói đều là sự thật, ông ý vốn không biết tốt xấu, ỷ thế ức hiếp người.”

Sở Trầntrợn mắt há mồm.



Hắn vốn tưởng rằng mình đã đủ cứng rắn, nhưng vịTiêu Lãngtiểu thư này khi hung ác lên, đến ngay cả ông nội của mình cũng không nể.

Tiêu Thiên Hà cười lạnh, “Ta muốn nghe xem ta như thế nào lại ỷ thế hiếp người.”

“Ngài dựa vào cái gì lại gây phiền phức với Sờ Trần?”

Tiêu Lãng hỏi.

Còn cần hỏi cái này sao?

Tiêu Thiên Hà nhìn Sở Trần, “Hắn trong lòng càng hiểu rõ đi.”

“Hừm, Sở Trần đã công khai sỉ nhục Liên Minh Tông Sư Cửu Thành, đừng nói là Tiêu lão tông sư, chúng ta cũng yêu cầu Sở Trần một lời giải thích.”

Vệ Thu Căn nói.

“Xin hỏi, Sở Trầnđã nói với người nào việc anh ấy muốn gia nhậpLiên Minh Tông Sư Cửu Thành vậy?”

Tiêu Lãng hỏi lại.

Mọi người đều nhìn về phíaVệ Thu Căn.


Vệ Thu Căn lập tức trả lời: “Từ việc Sở Trần thỉnh cầu, đến việc chuẩn bị lễ kết nạp cho Sở Trần, tất cả công việc, đều do một tay ta tổ chức.”


Vệ Thu Căn nhìn Sở Trần lắc đầu, “Đáng tiếc, ta lại không nghĩ đến, một tông sư trẻ tuổi,lại có đức hạnh không thể chấp nhận như vậy.”


Tống Nhan mang vẻ khó tin nhìn Vệ Thu Căn.


Cô biết rõ toàn bộ sự việc.


Tống Nhan không ngờ vị tông sư Dương Thành nổi tiếng này lại có thể ăn nói bậy bạ một cách nghiêm túc như vậy.


“Thật không biết xấu hổ.”


Tống Nhan không nhịn được kêu một tiếng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK