Mục lục
Vứt Bỏ Chàng Rể Ngốc - Sở Trần (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tống Nhan theo bản năng cầm lấy ly trà, khẽ nếm một ngụm.

Hồi lâu, Tống Nhan phục hồi tinh thần lại, nhìn Sở Trần… nói giống như Dược phẩm Bắc Trần không phải của anh.

Sở Trần vừa buông ly xuống, chuông điện thoại liền vang lên.

“Tiểu Mặc, có phát hiện gì không?”

Sở Trần hỏi.

Một lát sau, Sở Trần cúp điện thoại: “Tiểu Mặc tạm thời không tra được manh mối gì, cậu ấy chỉ gọi điện thoại cho anh nói tối nay không trở về, cậu ấy sẽ tìm tiếp.”

“Ninh Tử Mặc cùng người mà mọi người tìm, đến tột cùng là quan hệ gì?”

Tống Nhan rốt cục nhịn không được hỏi một tiếng.

“Chuyện này vẫn phải bắt đầu từ thời điểm gần 6 năm trước.”

Sở Trần vốn định trở về nói với Tống Nhan, nói ra chuyện giữa Ninh Tử Mặc Ngọc Dương Tiểu Cần.

Sau khi nói xong, Sở Trần thấy hốc mắt Tống Nhan mơ hồ có chút đỏ lên, không khỏi thật cẩn thận hô một tiếng: “Bả xã.”

“Sờ Trần, anh nhất định phải tìm được Dương Tiểu cẩn.”

Hốc mắt Tống Nhan đỏ lên: “Cô ấy thật đảng thương.”

Sờ Trần thở dài một tiếng: “Anh sẽ toàn lực đi tìm, có thể tlm được hay không, chỉ có thể là nghe theo mệnh trời.”

Tống Nhan đột nhiên sắc mặt có chút biến ảo: “Vậy đêm nay một mình Tiêu Lãng có thể gặp nguy hiểm hay không?

Sở Trần, anh vẫn nên đi qua xem một chút, ngộ nhỡ người của Vu Thần Môn đêm nay tìm tới…” “Anh nghĩ không.”

“Đêm nay trên đường trở về, anh cũng rất chắc chắn Vu Thần Môn sẽ không có người xuất hiện, nhưng trong phòng còn không

phải xuất hiện rắn độc.”

Tống Nhan càng nghĩ càng lo lắng: “Không được, không thể để cho Tiêu Lãng một người phụ nữ yếu đuối đặt minh ở nơi nguy hiểm như vậy, anh đi một chuyến đi.”

Sở Trần ngây người một chút, một lúc lâu sau, nhịn không được nhắc nhở Tống Nhan: “Đã trễ như vậy, đàn ông như anh qua, cô nam quả nữ, dưới cùng một mái hiên…” Tống Nhan nhìn Sở Trần, thản nhiên cười: “Em tin tưởng anh, anh không phải là loại người thừa người nguy hiểm, anh là người tốt.”

Không biết vì sao, Sở Trần luôn ị cảm thấy Tống Nhan đang mẳngi anh.   t

Cuối cùng Sở Trần vẫn ra khỏi

cửa.

Gửi tin nhắn cho Tiêu Lãng, nói là mang cho cô chút đồ ăn khuya.

Căn nhà lớn ba tầng, Tiêu Lãng vốn ngồi ở trước giường, đèn bật rất sáng, nghĩ đến hình ảnh đêm nay, cánh tay vẫn xuất hiện nổi da gà, không tự chủ được rùng mình một cái, nếu như không phải Sở Trần kịp thời trở về, rắn độc kia cho dù không gần được thân thể cô, cũng có thể dọa cô đến gần chết.

Bên ngoài một trận gió thổi vào, Tiêu Lãng bối rối nắm chặt chăn một chút.

Điện thoại di động rung lên.

Tiêu Lãng vội vàng cầm lấy, nhìn thoáng qua, con ngươi nhất thời sáng ngời, vội vàng trả lời chữ

‘Được’, sau đó vội vàng xuống giường.

Đột nhiên cảm thấy, ngôi nhà này, cũng không phải là khủng khiếp.

Mười mấy phút sau, Sở Trần đẩy cửa tiến vào, Tiêu Lãng ngồi trên sô pha lầu một.

“Không biết cô thích ăn cái gì, xem xem hợp khẩu vị của cô không? ”

Sở Trần mỉm cười đi lên trước, đặt đồ ăn khuya đã gọi ở trên mặt bàn: “Cố còn chưa nghỉ ngơi a.”

“Tầng hai hơi ngột ngạt, tôi luôn ở tầng hít thở không khí.”

Tiêu Lãng mặt không đổi sắc trả lời.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK