Mục lục
Vứt Bỏ Chàng Rể Ngốc - Sở Trần (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lời nói của Liễu Mạn Mạn vừa dứt, đám người bỗng nhiên cỏ một giọng hô to: “Sở gia gia!”

Sở Trần: “…”

Từ đại sảnh đến ván phòng khám bệnh, đoạn đường này đã nhận được rất nhiều ánh mắt thử thách.

Sở Trần cảm giác hôm nay người tới tựa hồ so với ngày thường nhiều hơn rất nhiều.

Sau khi tiến vào phòng làm việc, sỏ’ Trần cũng cùng Liễu Khai Hoành đã sớm ở bên trong chờ nói ra nghi vấn trong lòng.

“Xem ra hai ngày trước truyền ra tin tức nhò khiến cho không ít người hứng thú.” Không đợi Liễu Khai Hoành trả lời, Liễu Tồng Hạo đã trầm giọng nói: “Tây Minh hội đối với việc y khám trong khoảng thời gian này của cậu rất bất mãn, hôm nay có thể sẽ đến gây chuyện.”



Trong đầu Sở Trần toát ra một dấu chấm hỏi: “Tây Minh Hội là cái gì?”

“Tây Minh Hội là một hiệp hội liên minh y học phương Tây, tập hợp tinh nhuệ tây y trong và ngoài nước.” Liễu Tông Hạo không cỏ miêu tả nhiều hơn nữa.

Y nghĩa đã rõ ràng.

Mỗi buổi chiều thứ sáu Sở Trần tiến hành khám chữa bệnh tình nguyện tại y quán Liễu gia, độ phơi bày càng ngày càng cao, đối với Tây Minh Hội mà nói, bọn họ đương nhiên không vui khi nhìn thấy cảnh tượng này, có thể lựa chọn lúc này để gây sự… Sờ Trần ngược lại không biết đối phương muốn gây sự như thế nào.

“Mặc kệ, chuẩn bị bắt đầu đi.” Sở Trần mở miệng, ngồi xuống, rất nhanh, bệnh nhân đầu tiên đi vào.

Giống như thường lệ, Sở Trần cấn thận chẩn đoán, lập tức châm cứu cho bệnh nhân, Liễu Mạn Mạn ỏ’ một bên trợ giúp.

Người vây xem bên ngoài thỉnh thoảng lại bởi vì bệnh nhân từ bên trong đi ra, hơn nữa rõ ràng chuyển biến tốt đẹp mà phát ra âm thanh thán phục liên tục.

“Quá thần kỳ.”



“Luận y thuật, tôi liền phục sỏ’ Nhất Châm.”

“Tôi chỉ muốn nói, mỗi thứ sáu bệnh nhân được chọn thật sự quá may mắn, nếu như không phải Sở thần y mà nói, bệnh của bọn họ chỉ sợ rất khó chữa khỏi.”

“Đúng a, thầy lang bám quá nhiều.”

Đám đông đều cảm thán.

Lúc này, một người phụ nữ trung niên đi vào.

Đồng thời, trong đám người, một đạo thanh âm vang lên: “Sở Nhất Châm Sở thần y Dương Thành, truyền đến thần kỷ như vậy, chúng tồi cũng đến góp vui, xem bản lĩnh sỏ’ thần y.”

Đám người nhao nhao theo bản nàng tránh ra một đường.

Mấy người đàn ông mặc âu phục giày da đi vào, ánh mắt không ít người nhao nhao sáng lên.

Tin đồn quả nhiên là sự thật.

Tây Minh Hội hôm nay đến chỗ của Sở thần y.

Rất nhiều người đều nhận ra, giờ phút này những người đàn ông trung niên đi ra mặc âu phục giày da này, ai nấy đều là chủ nhiệm y khoa nổi danh của các bệnh viện lớn ờ Dương Thành, thậm chí, người lớn tuổi đi đầu kia, là phó viện trưởng một bệnh viện chuyên khoa ở Dương Thành, họ Trình tên là Viên Tường.

“Trình viện trưởng lại tới rồi!”

“Tôi nhớ Trình viện trưởng là hội trưởng Tây Minh Hội Dương Thành, những người khác đều là nhân vật đại biểu của Hội Tây Minh ở Dương Thành, hôm nay liên kết mà đến, xem ra Tây Minh Hội thật sự có ý đồ không tốt.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK