Mục lục
Vứt Bỏ Chàng Rể Ngốc - Sở Trần (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

vẻ mặt Ninh Tử Châu nhanh chóng lóe lên một chút do dự, sau khi đến Thiền Thành, anh tamột mực tránh né Sờ Trần, thậm chí còn thề rằng sẽ không bao giờ gặp lại Sờ Trần.

Nhưng bây giờ, sau khi đã khẳng định đưực thực lực của Sở Trần đã vượt quá trình độ của một tỏng sư, nội tâm của Ninh Tử Châu dã dao động.

Sự kiện kia, e rằng chỉ có Sở Trần mới có thể làm được.

“Đưực rồi!”

Ninh Tử Châu nghiến răng nghiến lợi gật đầu.

Không phải chỉ lả một tiếng ‘Sở Thúc’ thôi sao, nhịn một chút mọi chuyện liền đi qua.

Đêm đó, giới kinh doanhThiền Thành bùng nô.

Tin tức về việc Hoàng Gia đã hoàn toàn rút khỏi Kim ThanPlaza đã được xác nhận,trong một khoảng thời gian rắt

ngắn,cuộc chiến kinh doanh giữa hai nhà Tống Hoàng đả đến hồi kết thúc.

Tống Gia đại thắng, hạ bệHoàng Gia.

“Kim Than City đã đổi chủ chỉ sau một đêm, Tống Gia sắp trở lại thời kỳ đỉnh cao.”

“Trời ơi, dường như tôi đã quên rằng Tống Gia đã từng là một ngũ đại gia tộc ở Thiền Thành.”

“Lần tổn thất này của Hoàng Gia không thể đo lường a, về phần tài lực, trực tiếp từ Thiền Thành đệ nhất hào môn, rơi xuống đến Thiền Thành nhị lưu thế gia đi.”

“Thực sự rất khó để ước tính ảnh hưởng của Hoàng Gia vềviệc đổi chủ Kim Than City, nhưng chắc chắn là người Hoàng Gia bây giờ cực kỳ hận thấu xưorng vị ở rể của Tống Gia kia.”

Bệnh viện, giữa phòng bệnh.

“Không thể, chuyện này làm sao có thể xảy ra, nhất định sẽ không!”

Hoàng Ngọc Hằng sắc mặt vặn vẹo, ngồi ở trên giường bệnh, trong mắt tràn đày hận ý cùng tức giận, toàn thân kịch liệt run rẩy,

“Vì sao chứ, vì cái gì không đánh được Sở Trần?”

Vẻ mặt Hoàng Vũ chua xót, “Chỉ bằng Sở Trần có thể liên hợp thế lực chín nhà vây quét Hoàng Gia, chĩ bằng Sở Trần có thể lảm cho Ninh Gia không tiếc đại giới trọng kích Hoàng Gia, chỉ bằng Sờ Trần, có thể đối mặt với Liên Minh Tông Sư Cửu Thành cũng không hề rơi xuống hạ phong một chút nào. . Con nói, nhân vật yêu nghiệt như vậy, chúng ta làm sao đấu?”

Hoàng Ngọc Hằng nắm chặt nắm đám, mặt nổi gân xanh, “Nhưng con không cam tâm, chúng ta cứ như vậy bỏ qua cho hắn sao? Thứ con mất đi bây giờ không chỉ là đôi chân, ngay cả Yên Nhi hai ngảy liền đều không trả lời cuộc gọi của con! Con đã thề, nhất định phải làm cho Sở Trần thản bại danh liệt, chết không yên lành!”

Vẻ mặt của Hoàng Ngọc Hằng trở nên điên cuồng, nhất là khi nhắc đến Diệp Yên, toàn thân hắn run lên.

Nửa tháng trước, hắn cao hứng biết bao, ôm mỹ nhân trở về Thiền Thành, trong lòng tràn đẩy hoài bão muốn làm ra sự nghiệp lẫy lừng.

Nhưng cuộc đời anh ta đã có một bước ngoặt lớn, sau khi anh ta phế bỏ một lão nhân không để vào mắt,từ đây chuyển biến cực lớn.

Hai chân bị phế bỏ, nữ nhân rời đi, gia tộc bị trọng thương … Tất cả những thứ này đều do Sở Trầnban tặng.

“Không ai là hoàn hảo cả, ai cũng sẽ có điểm yếu.”

Hoàng Ngọc Hằng cố hết sức trấn tĩnh, trong mắt ánh lên tia lạnh lẽo vô cùng, “Chỉ cần một ngày nào đó Sở Trần còn ở lại Thiền Thành, ta nhất định có thể tìm được nhược điểm cùa hắn, giáng cho hắn một đòn chí mạng.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK