Mục lục
Vứt Bỏ Chàng Rể Ngốc - Sở Trần (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tống gia Thiền Thành, khách khứa giải tán.

Một đôi mới đến.

Đó là Ninh Tử Mặc và Dương Tiểu cẩn.

“Biết ban ngày thúc tiếp đãi rất nhiều bạn bè, vợ chồng chúng ta liền tới muộn một chút.”

Ninh Tử Mặc cười nói: “Sở thúc, thúc không tham dự hôn lễ của ta với Tiểu Can, hôm nay phải cùng ta uống vài ly.”

Sở Trần cười nói: “Vậy thì tối nay Tiểu cẩn phải vất vả hơn một chút mới có thể cõng ngươi trở về.”

Nhìn thấy dáng vẻ vui vẻ của Ninh Tử Mặc và Dương Tiểu Cẩn lúc này, trong lòng sỏ’ Thần cũng cảm thấy vui.

Nhưng tối nay, không chỉ có Ninh Tử Mặc và Dương Tiểu Cẩn đến từ Dương Thành, mọi người vừa ngồi xuống thì lại có hai người nũ’a tới.

Hai chị em sinh đôi Liễu gia.

Cùng một chiếc váy, dung mạo giống nhau, đứng cùng

nhau mang lại cảm giác cảnh đẹp ý vui.

Sở Trần liếc mắt có thể nhìn ra bên trái là chị, nên phải là em.

“Mạn Mạn thánh nữ, gần đây luyện tập bút pháp Song Tiên Nhập Thần thế nào?”

Sở Trần mỉm cười nói, Liễu Mạn Mạn bây giờ đã là thánh nữ mới của Bách Hoa Cung.

Liễu Thiên Thiên có chút uề oải, lần này cô cố ý không nói, thậm chí còn cố gắng giữ khí chất phù hợp với chị gái, vẫn là bị Sở Trần nhìn ra.

“Anh làm sao biết chị là chị?”

Liễu Thiên Thiên vẫn không phục.

“Hai người đứng cùng nhau, luận khí chất, luận cái gì, vẫn là chị cô nhỉnh hơn một chút.”

Sờ Trần thản nhiên đả kích tiểu ma nữ Lưu Thiên Thiên.

Lưu Thiên Thiên hận nghiếnráng, dùng ngón tay búng một cái, một chút bột phấn vô hình bay về phía Sở Trần.

Sở Trần mỉm cười, ung dung thản nhiên.

Liễu Thiên Thiên nhìn chăm chú vào Sở Trần.

Đây là phấn ngứa mới nhất cô nghiến cứu, hôm nay đến tìm Chu Trần, cô còn đặc biệt mang theo, muốn thử xem bột ngửa của cô có thể tác dụng với Sở đại hiệp nổi danh khắp thiên hạ hay không.

“Ngồi xuống vừa ăn cơm vừa trò chuyện đi.”

Sờ Trần xua tay.

Năm phút trôi qua.

Liễu Thiên Thiên vẫn còn đang quan sát Sở Trần.

Thấy Sở Trần không có chút động tĩnh nào, Lưu Thiên Tuyền muốn hỏi lại thôi.

“Tiểu ma nữ, nào, vì phấn ngửa, cạn ly.”

Sờ Trần nâng ly đi về phía Liễu Thiên Thiên.

Liễu Thiên Thiên: Cô bị sỏ’ Trần bắt bài.

Sau khi cơm nước no nồ, Liễu Mạn Mạn nói: “Sở Trần, tôi

có chuyện muốn thương lượng với anh.”

Dương Tiểu cẩn và Ninh Tử Mặc cũng nhân cơ hội rời đi.

Sờ Trần và chị em Liễu gia đi đến hồ Tống.

“Sở Trần, buổi tối, nếu anh đi dạo bên hồ với chúng tôi như thế này, chị dâu sẽ không ghen sao?”

Liễu Thiên Thiên nháy mắt mở miệng.

Cô muốn kéo lại một ván trước mặt Sờ Trần.

Sỏ’ Trần mỉm cười: “Nếu chỉ có một người là Mạn Mạn, có lẽ sẽ có, nhưng còn có thêm một người nhỏ bé, đương nhiên sẽ không.”

Anh nói ai nhỏ! Liễu Thiên Thiên tức giận đi qua một bên.

“Cô cô mấy ngày trước đã trở về.”

Lưu Mạn Mạn nói: “Cô cô nói với chúng tôi một chuyện, về linh khí toàn cầu tô phục, những gì đã xảy ra trong khoảng thời gian này, chúng tôi đều quá rõ, rất nhiều môn phái đang phải đối mặt với một số lựa chọn.”

“Đặc biệt, sự xuất hiện của tiều đội mạo hiểm, triệt để nhiễu loạn hoàn toàn sự cân bằng giữa các môn phái võ giả, nhiễu loạn trật tự giói võ giả, hiện tại không ít võ giả đều ngoài sáng trong tối gia nhập đội ngũ tiếu đội mạo hiểm.”

Sở Trần nhìn Lưu Mạn Mạn: “Điều cô muốn thương lượng với tôi, là tương lai cùa Bách Hoa Cung?”

Liễu Mạn Mạn gật đầu: “Linh khí tô phục, di chỉ khảo cổ thời đại võ giả cồ đại nhiều lần xuất hiện, sự điên cuồng của tiểu đội mạo hiểm càng ngày càng lớn, tuy nhiên, rất nhiều tiểu đội mạo hiểm thủ đoạn hung ác, đề đạt được mục đích, không từ thủ đoạn, thậm chí lạm sát kẻ vô tội, chúng tôi muốn kêu gọi các môn phái lớn, thành lập liên minh, tiến công các tiểu đội mạo hiểm xuất hiện ở nhiều nơi khác nhau.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK