Mục lục
Vứt Bỏ Chàng Rể Ngốc - Sở Trần (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tống Khánh Bằng đột nhiên cắn răng, vung chủy thủ trong tay về Ninh Tử Mặc.

Ánh mắt Ninh Tử Mặc hiện lên một tia khinh thường, trực tiếp đưa tay, bắt lấy chùy thủ, đồng thời một cước đá ra ngoài, thân thể Tống Khánh Bằng trực tiếp bay ra, đụng vào TV trong phòng khách, thống khổ kêu thảm thiết một tiếng, ầm ầm ngã trên mặt đất, TV cũng rơi xuống, đập lên người Tống Khánh Bằng.

Ninh Tử Mặc không liếc mắt nhìn Tống Khánh Bằng một cái nữa, lập tức đi tới trước mặt vợ chồng

già, cởi dây thừng trói chặt vợ chồng già: “Lão nhân gia, làm cho hai người kinh hãi rồi.”

Hai người già có loại cảm giác giống như nằm mơ, hôm nay đột nhiên bị một đám người xông vào trong phòng, trói bọn họ lại, ném ở một góc, hai người già bọn họ đều bị dọa sợ không nhẹ, thậm chí có loại cảm giác, đám người hung thần ác sát này nói không chừng sẽ giết người diệt khẩu.

Không nghĩ tới, hơn nửa đêm lại có người đến cứu bọn họ.

Hai người già lập tức nói không ra lời.

Ninh Tử Mặc đỡ hai người già ngồi xuống sô pha.

Lúc này, một trận thanh âm bước chân hỗn loạn truyền đến.

Tầng 1 có người xông lên, tầng 3 có người xông xuống…

“Cần thận.” Ông già lo lắng, sắc mặt tải nhợt, toàn thân đều đang run rẩy.

“Lão nhân gia yên tâm đi, những người này chỉ dám khi dễ lão nhân, một cái có thể đánh cũng không cỏ.” Ninh Tử Mặc trấn an hai vị lão nhân, lập tức cất bước đi lên phía trước.

Không đợi những người của Vu Thần Môn này lấy ra độc vật đến dọa lão nhân gia, Ninh Tử Mặc quyết đoán ra tay.

Không có chút dây dưa nào, ra tay quyết đoán tàn nhẫn.

Một loạt người Vu Thần Môn theo tiếng ngã trên mặt đất.

Tống Khánh Bằng đã sớm đứng lên, khuôn mặt mang theo sợ hãi nhìn bóng lưng Ninh Tử Mặc, trong lúc bất chợt, ánh mắt Tống Khánh Bằng rơi vào trên người hai vị lão nhân, ánh mắt hiện lên một đạo hung ác.

Tống Khánh Bằng chợt xông về phía hai vị lão nhân.

Hô!

Ninh Tử Mặc một quyền trúng một người Vu Thần Môn, thuận tay bắt lấy người Vu Thần Môn này, ném tới Tống Khánh Bằng…

“Trương sư huynh!” Tống Khánh Bằng trừng to đôi mắt, hét lớn ra tiếng.

Bang!

Hai thân ảnh hung hăng đụng vào nhau.

Tống Khánh Bằng lại một lần nữa ngã xuống, lần này so với lần trước nặng hơn nhiều, Trương Tứ trọng lượng vốn không nhẹ, hơn nữa cùng lực ném của Ninh Tử Mặc, Tống Khánh Bằng trong

nháy mắt rơi xuống đất, trên người vài chỗ truyền đến tiếng xương gãy.

Tống Khánh Bằng cùng Trương Tứ đồng thời thống khổ kêu thảm thiết.

Nửa hồi, Trương Tứ phục hồi tinh thần, đứng lên: “Không phải tôi gãy a.”

Trương Tứ liếc mắt nhìn phương hướng Ninh Tử Mặc, chân mềm nhũn: “Tôi gãy rồi”

Trương Tứ ngã xuống đất, biểu tình so với Tống Khánh Bằng còn thống khổ kêu thảm thiết.

Từ sự xuất hiện của Ninh Tử Mặc đến sự sụp đổ của Tống Khánh Bằng, chẳng qua chỉ lả trong thời gian ngắn ngủi ba năm phút.

Võ giả cưò’ng đạiTiên Thiên, làm đám đệ tử Vu Thần Môn này cảm thấy tuyệt vọng.

Vu Tân đẩy cửa đi ra, hắn không đi xuống tầng 2, mà đi thẳng về phía một gian phòng.

Khuôn mặt của hắn âm trầm, trong lòng hiểu đưọ’c, người có thẻ tập kích no’i này vào ban đêm, chỉ có một người… Sở Trần.

Tống Khánh Bằng quả nhiên vẫn dẫn Sở Trần tới.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK