Mục lục
Vứt Bỏ Chàng Rể Ngốc - Sở Trần (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Dù sao thì cũng đã tới tử cục Hoàng Dương nói, “Hơn nữa, Sở Trần cũng có rất nhiều kẻ thù ở Thiền Thành, cho dù hắn xảy ra chuyện, cũng không nhất định là do Hoàng Gia chúng ta.”

“Đúng vậy.”

Hoàng Giang Hồng nhìn Hoàng Dương nói: “Đêm mai là một cơ hội hoàn hảo, con hãy tiết lộ tung tích của Sở Trần cho Diệp Gia, Triệu Gia và những người từng có ân oán với Sở Trần.”

Hoàng Giang Hồng ánh mắt lạnh lùng, “Nói không chừng, tối ngày mai, người muốn lấy tính mạng

Sở Trần, sẽ không chỉ là một nhà chúng ta.”

Hoàng Ngọc Trân ánh mắt tối sầm.

Hết lần này tới lần khác, Sở Trần đột phá trí tưởng tượng của hắn.

“Đường đường chính chính giao đấu, cùng với chân chính ám sát, đây là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.”

Hoàng Giang Hồng nói, “Người đi ám sát, ta sẽ đích thân liên lạc.”

“Tối ngày mai, chính là tử kỳ của

Sờ Trần.”

Buổi sáng.

Khi Sờ Trần đi qua mai hoa thung, Tống Thu từ trên cao nhảy xuống với vẻ mặt phấn khích, “Anh rể, em đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, Tiểu Võ nói, tối hôm qua bọn họ cố ý giả say, có người tới tới thăm dò bọn hắn, còn sử dụng mỹ nhân kế …” Tống Thu líu lo không ngừng.

Sở Trần liếc nhìn Tống Thu, dưới mắt vẫn còn quầng thâm, “Cậu hưng phấn đến nỗi cả đêm không ngủ sao?”

Tống Thu kích động, “Tuy rằng

em đã từng đánh nhau hội đồng, nhưng loại đánh nhau tối ở cấp độ này em chưa từng có trải qua.”

Tống Thu trong xương dường như luôn có thiên hướng bạo lực như vậy.

“Cậu đi về nghỉ ngơi đi, nếu không, tối nay anh không chăm sóc được cậu.”

Sở Trần có chút đau đầu, ngoài Tống Thu còn có mấy người khác cũng rất mong chờ hành động tối nay.

Đêm qua, thời điểm trước mười hai giờ, Tiểu Vô Ưu lưu luyến đến mức không muốn để Sờ Trần rời khỏi Tinh La Tiểu điếm.

Tới lúc Hoàng hôn.

Hồ Tống được nhuộm một chút hoàng hôn, đẹp đến lạ thường.

Phòng khách tầng hai của biệt thự nhỏ.

“Yên tâm đi, đừng quên, anh có chín vị sư phụ, mỗi người đều vô cùng lợi hại.”

Sờ Trần cười trấn an Tống Nhan,

“Bà xã ngoan ngõa, ở nhà chờ ta.”

Tống Nhan muốn nói lại thôi.

Vốn dĩ cô cũng muốn đi cùng hắn, nhưng mà, nghĩ đến mình trói gà không chặt, có đi cũng vướng chân vướng tay Sở Trần.

“Em cùng lão gia tử đi đánh cờ đi, không được để lão gia tử phát hiện, kẻo ông ấy lại lo lắng.”

Sờ Trần nói.

Hành động ngày hôm nay, Tống Gia trên dưới, tất cả đều giấu

giếm Tống Trường Thanh.

Tiểu Vô Ưu cũng tới Tống Gia.

Sắc trời có chút u ám.

Tống Thu lái một chiếc ô tô thương vụ tám chỗ trong ga ra đi ra, sau khi Sờ Trần và Tiểu Vô Ưu lên xe, Tống Thu trực tiếp lái xe ra khỏi cửa Tống Gia.

Qua ô cửa kính, Sở Trần nhìn thấy một người đứng cách cửa nhà không xa, người này trong đám người cũng không dễ thấy.

Dược Cốc trưởng lão Kiều

Thương Sinh.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK