Mục lục
Vứt Bỏ Chàng Rể Ngốc - Sở Trần (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Quán bar Dạ Mộng, trong phòng riêng.

“Bằng thiếu, tôi kính ngài một ly.” Một cô gái ăn mặc lộng đầy màu sắc, mặc váy ngắn bó sát, dáng người nóng bỏng, cơ hồ là dán lên người Tống Khánh Bằng, bưng ly rượu lên, ỏn ẻn mở miệng: “Lần này Bằng thiếu cũng không thể qua loa cho xong chuyện.”

Tống Khánh Bằng cười hắc hắc, di chuyển trên người cô gái một chút, lập tức nâng chén: “Bằng thiếu nhưng cho tới bây giờ cũng sẽ không qua loa cho xong chuyện, đêm nay tuyệt đối tận tâm tận lực, cố gắng cày cấy.”

Cô gái ngượng ngùng nhào vào lòng Tống Khánh Bằng: “Bằng thiếu thật xấu xa.”

Tống Khánh Bằng cười ha ha, ngẩng đầu nhìn thanh niên ngồi bên cạnh: “Cương Tử, đã lâu không tới, trận sinh ý này của cậu rất nóng bỏng a.”

Nghe vậy, Cương Tử vội vàng lắc đau: “Không có Bằng thiếu co vũ, Dạ Mộng đều ảm đạm phai mờ.”

Tuy rằng nịnh bợ có chút giả, nhưng đối với Tống Khánh Bằng mà nói lại vô cùng hưởng thụ, Tống Khánh Bằng cười ha ha một tiếng: “Cương tử, cậu có tin hay không, không bao lâu nữa, ta sẽ chân chính trở về.”

Tống Khánh Bằng rất tự tin.

Chỉ cần ngày mai bắt được Sở

Trần, Tống gia mất trợ thủ Sở Trần này, tương đương với hổ bị nhổ mất răng, sẽ mặc người chém giết.

Đến lúc đó, Vu Thần Môn ra tay, một nhà bọn họ hợp lẽ đại diện cho Vu Thần Môn tiếp nhận sản nghiệp của Tống gia.

“Tất nhiên là tin.” Cương Tử nịnh nọt cười nói: “Bằng thiếu là nhân vật nào, vừa gặp gió mây liền hóa rồng, khách nhân tôn quý nhất Dạ Mộng, mãl mãi đều lả Bằng thiếu. Cửu Thập Nhất, đêm nay phải hầu hạ Hảo Bằng thiếu, có thể được Bằng thiếu sủng ái, là vinh hạnh của cô, hiểu chưa?”

Cô gái quyến rũ gật đầu, khoác vai Tống Khánh Bằng: “Tôi thích nhất chính là mỹ nam anh tuấn tiêu sái như Bằng thiếu.”

Ánh mắt cô gái nhìn Tống Khánh Bằng đều phát sáng.

Không có nguyên nhân nào khác, Tống Khánh Bằng vừa mới đẩy cửa tiến vào, liền nhét một vạn đồng tiền mặt vào người cô.

Kim chủ như vậy, tự nhiên phải hầu hạ tốt.

Lúc này, điện thoại di động của Tống Khánh Bằng vang lên, Tống Khánh Bằng lấy ra nhìn thoáng qua, sắc mặt hơi biến ảo một chút.

Cương Tử thấy thế, lập tức đứng lên: “Tôi cũng không quấy rầy Bằng thiếu chơi, muộn một chút lại tới tìm Bằng thiếu uống rượu.”

Sau khi Cương Tử rời đi, Tống Khánh Bằng cũng đi vào toilet, nhận điện thoại, cố gắng làm cho

trì trấn định, thật cẩn thận “Trường sư huynh…”

nói:

“Tống sư đệ, cậu thật sự không tử tế a, thế nhưng một mình chạy ra ngoài chơi.” Thanh âm Trương sư huynh vừa dứt xuống, sắc mặt Tống Khánh Bằng liền mãnh liệt thay đổi, vội vàng nói: “Trương sư huynh, tôi liền đi ra gặp bạn, rất nhanh liền trở về, cho tôi 20 phút, không, 10 phút, tôi liền trờ vê.

“Tống sư đệ, ngươi đừng hoảng hốt, Vu trưởng lão lại không nói không cho ngươi đi ra ngoài chơi.” Trương sư huynh sâu kín nói: “Tiểu tử ngươi rất được Vu trưởng lão hoan tâm a, Vu trường lão không chỉ không có trách tội ngươi, còn đặc biệt bảo ta thông báo cho ngươi, cho ngươi hảo hảo ở bên ngoài chơi, không cần

vội vàng trờ về, hơn nữa tốt nhất là qua đêm, ngủ một giấc đến ngày mai tự nhiên tỉnh, lại chậm rãi trở về cũng không muộn.”

“Thật sao?” Tống Khảnh Bằng nhất thời phấn chấn, kích động vô cùng, tim triệt để buông xuống: “Vậy cảm ơn trường lão.”

“Ngươi chơi vui vẻ, ta cúp máy.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK