Mục lục
Vứt Bỏ Chàng Rể Ngốc - Sở Trần (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Anh ngược lại không biết mình còn có viện thủ này.

Có năm đại tông sư Dược Cốc, tình cảnh của mình cũng không đến mức bị động.

“Nhưng, võ giả Hương Sơn đại diện cho đội ngũ nam hạ có sáu tông sư, trừ chuyện đó ra…” Liễu Như Nhạn thanh âm dừng lại, sau đó nói: “Phái Thiên Cơ một lòng muốn đẩy ngươi vào chỗ chết, không cỏ khả năng vẻn vẹn chỉ phái ra một trưởng lão Huyền Minh, nói không chừng cường giả còn lại của phái Thiên Cơ đã âm thầm đi tới Thiền Thành.”

Mấy ngày trước một người khác lẻn vào trang viên Tống gia, chính là người của phái Thiên Cơ!

Trong lòng Sở Trần nhất thời có đáp án.

Anh nghe ra Liễu Như Nhạn nhắc nhở, hơn nữa suy đoán được, mặt khác người kia sở dĩ lẻn vào trang viên Tống gia nhanh chóng rút lui, cũng là bởi vì Liễu Như Nhạn.

“Đa tạ Liễu tỷ tỷ nhắc nhở.”

“Cũng đừng xem thường phái Bắc Đẩu.” Liễu Như Nhạn nói: “Chung quy vẫn là một trong ba đại phái chính thống siêu cấp, phái Bắc Đẩu sẽ không bởi vì một mặt của phái Thiên Cơ mà dẫn đội xuống phía nam đối phó ngươi, cho dù giữa ngươi và phái Bắc Đẩu quả thật có chút ân oán, bọn họ chỉ là thuận thế mà làm mà thôi.”

Sở Trần nghi vấn: “Thuận thế?”

“Thuận theo thế mà công chúng nghĩ.” Liễu Như Nhạn mở ra một bức tranh, bức tranh

cổ hoàn chỉnh thoạt nhìn, khiến người ta sảng khoái, thần sắc thanh đạm, chậm rãi mở miệng: “Biết rõ ngươi là tiên thiên võ giả, lại phái ra đội hình sáu đại tông sư, không ngoài là muốn nhìn xem, lúc đối phó ngươi, có thể xuất hiện tình huống ngoài ý muốn hay không. Đừng quên, mục đích ban đầu của đại hội võ giả Hương Sơn là gi.”

Sở Trần nở nụ cười, nhìn thoáng qua Liễu Như Nhạn thật sâu.

Nháo tới nháo lui, vẫn là không thể rời khỏi đạo tặc Hỏa Yến a!

Anh nghe ra Liễu Như Nhạn chỉ ra, phái Bắc Đẩu thế tới hung háng như vậy, phỏng chừng cũng là muốn thông qua đối phó Sở Trần, thăm dò một chút đạo tặc Hỏa Yến có thể xuất hiện hay không.



Một câu nói xưa rất hay, kẻ thù của kẻ thù là bạn bè.

Nếu như đạo tặc Hỏa Yến cũng ôm ý nghĩ này, ra tay trợ giúp Sở Trần, hoặc là đến Thiền Thành quan sát, như vậy liền rất dễ dàng bại lộ chân thân của mình.

Phỏng chừng Dược Cốc đã trở thành đối tượng hoài nghi của phái Bắc Đẩu.

Sở Trần suy nghĩ một chút, quả thật không

loại trừ khả năng này.

Đồng thời cũng chỉ có thể nói ro, đạo tặc Hỏa Yến, thật đúng là cẩn thận.

“Chủ yếu vẫn là thực lực của chính ngươi.” Liễu Như Nhạn nhịn không được nhắc nhở Sở Trần một tiếng: “Tu luyện của ngươi phải nắm chặt một chút, đừng cả ngày…” Thanh âm Liễu Như Nhạn dừng lại, mấy ngày nay Sở Trần tựa hồ đều đang vội vàng giúp cô mtu bổ tranh cổ.

“Bắt đầu từ hôm nay, trước tiên tìm hiểu thuật cách không khống chế vật của phái Thiên Cơ đi.” Liễu Như Nhạn nói: “Dù sao người trước mắt muốn đối phó ngươi nhất là phái Thiên Cơ, ngươi quen thuộc một chút thuật cách không khống chế vật, khi cùng bọn họ chiến đấu, có thể chiếm cứ ưu thế.

Mặc dù thời gian có chút câp bách,nhưng…”

“Mấy ngày nay tôi cũng nghiên cứu thuật cách không khống chế vật.” sở Trần vội vàng nói.

Liễu Như Nhạn liếc anhm một cái, mỉm cười: “Luyện đến trình độ nào, ngươi thi triển cho ta xem một chút.”

Đến trình độ nào… sở Trần trầm ngâm một hồi, bỗng nhiên giơ tay lên.

Thắt lưng của thánh nữ bị mất.

Đai lưng mềm mại mang theo hương hoa nhàn nhạt, giống như dải ruy băng bay múa trên không, lập tức nhẹ nhàng rơi vào trong tay Sở Trần.

Căn phòng im lặng.

Thật lâu sau.

Thánh nữ tức giận, trong phòng truyền ra các loại tiếng va chạm.

Bên ngoài phòng, Liễu Mạn Mạn vừa định đi về phía này ngây dại.

Nguyên nhân gì khiến sở Trần cùng cô cô ở trong phòng đánh nhau?

Liễu Mạn Mạn không dám đi vào.



Vài phút sau, sở Trần rốt cục tìm được cơ hội, mở cửa phòng, nhanh như chớp chạy ra ngoài.

Ầm!

Cửa phòng đóng lại.

“Mạn Mạn, trùng hợp như vậy.” sỏ’ Trần đi về phía Liễu Mạn Mạn, ánh mắt đánh giá một chút, khí tức trên người Liễu Mạn Mạn dần dần có chút tương tự với thánh nữ, khác biệt lớn nhất đại khái chính là, Liễu Mạn Mạn tương đối ngây ngô, mà Liễu Như Nhạn đã là thánh nữ thành thục.

“Cha tôi đang chờ anh trong phòng trà.” Liễu Mạn Mạn phục hồi tinh thần lại, ngơ ngác

mở miệng, nhìn tay Sở Trần.

Trong tay sở Trần, rõ ràng còn cầm thắt lưng của cô cô.

Sở Trần cũng mới phản ứng lại, đặt đai lưng ở trong tay Liễu Mạn Mạn: “Kỳ quái, đai lưng Liễu tỷ tỷ sao lại ở trong tay tôi.”

Đi thẳng đến phòng trà.

Trong phòng, thánh nữ bình tĩnh lại.

Trong đầu xẹt qua một màn vừa mới xảy ra…

Không nghi ngờ gì nữa, cách không cởi thắt lưng của cô, là thao tác khó khăn nhất lúc đó.

Điều này có nghĩa, trong vòng vài ngày ngắn ngủi, Sở Trần không chỉ tu bổ hơn mười bức tranh cổ không trọn vẹn, mà còn đồng thời tu luyện thuật cách không khống chế vật của phái Thiên Cơ đến trình độ lô hỏa thuần thanh.

Hắn có còn là người sao?

Bất kỳ từ vựng thiên tài nào được sử dụng trên người hắn, cũng không đủ để hình dung đi.

Liễu Như Nhạn nhíu mày: “Không đúng, khẳng định có vấn đề…”

Liễu Như Nhạn trầm tư.

Một lát sau, Liễu Như Nhạn bỗng nhiên ngước mắt lên, ánh mắt lướt qua một đạo thần thái: “Chẳng lẽ…”

Liễu Như Nhạn đi ra khỏi phòng.

Liễu Mạn Mạn còn đứng ở cửa, ngây người một chút, duỗi thắt lưng trong tay qua: “Cô cô, thắt lưng của cô cô…”



Sở Trần đã đi tới phòng trà.

Anh cũng đoán được Liễu Khai Hồng cũng là bởi vì sáu đại tông sư nam hạ tìm anh phiền toái chuyện.

“Bách Hoa Cung không có cách nào trực tiếp lên tiếng giúp cậu, nhưng mà, chỉ cần cậu gặp phải nguy hiểm, gọi điện thoại cho tôi, tôi sẽ dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới.” Đây là thái độ Liễu Khai Hồng đưa ra.

Bách Hoa cung không giống Dược Cốc.

Địa vị của Dược Cốc vốn đã đặc biệt, hơn nữa còn là tiểu mã giáp của Cửu Huyền Môn, Dược Cốc có thể không kiêng nể gì mà đứng ra tấn công phái Bắc Đẩu.

Nhưng Bách Hoa Cung thì không được.

Phái Bắc Đẩu khổng lồ như vậy, không phải ai cũng có thể trêu chọc được.

Liễu Khai Hồng có thể chủ động nói ra lời trợ giúp, đã khiến Sở Trần có chút bất ngờ.

Cũng chứng minh rằng anh đã không nhìn nhầm người.

Y quán Liễu gia, đáng để anh đi giúp đỡ.

Trong sáng có Dược Cốc trợ giúp, trong bóng tối cỏ Liễu Khai Hồng tương trợ.

Cho dù Liễu Như Nhạn không ra tay, Sở Trần cũng đột nhiên có chút chờ mong sáu đại tông sư nam hạ kia.

Cửu Huyền Môn cho dù đã đóng cửa, thiếu chủ Cửu Huyền anh cũng không phải ai cũng có thể khi dễ.

???

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK