Mục lục
Vứt Bỏ Chàng Rể Ngốc - Sở Trần (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Lạc quan một chút.” Mộ Dung Thần Hồng an ủi hắn: “Luật sư đệ, em dâu còn ở nhà chờ ngươi.”

Ánh mắt Mộ Dung Luật toát ra buồn bã: “Đệ cũng nhớ cô ấy.”

“Đúng rồi…” Lúc này, bên cạnh có một người cũng đi tới, theo bản năng hỏi một câu: “Luật sư đệ, bình thường Vương Sư Điệt sẽ đến nhà ngươi tìm ngươi cầu giải đáp nghi hoặc trên võ đạo, trong khoảng thời gian này ngươi không ở nhà, hắn sẽ khồng đến nhà ngươi chứ.”

Sắc mặt Mộ Dung Luật trầm xuống.

Bên trong ốc biển xuất hiện yên tĩnh ngắn ngủi.

Trên nóc Thiên Long trang, Sở Trần cùng Liễu Như Nhạn liếc nhau một cái.

Hai người đều tin tưởng, giờ khắc này trong đầu đối phương đều diễn ra một vở kịch đạo đức rầm rộ.



“Khụ, không thể tưởng được tình cảnh hiện tại của bọn họ lại khó khán như vậy, không biết chín vị sư phụ thế nào.” Sở Trần thỏ’ dài một tiếng, đồng thời nói thầm: “Mộ Dung Lục? Nào có ai đặt tên như vậy, phái Bắc Đẩu tâm thật lớn.”

Hai ngày nay, chứng kiến sự buồn bực của các võ sư Đạt Ma Sơn, vở kịch đạo đức của võ giả phái Bắc Đẩu, Sở Trần càng thêm chờ mong sau khi ốc biền nhỏ rơi vào tay chín vị sư phụ, đến tột cùng cỏ thể nghe thấy cái gì.

Không bao lâu sau, Sở Trần nghe thấy thanh âm quen thuộc.

“Mộ Dung Thần Hồng, đến giờ rồi.”

Tinh thần Sở Trần chấn động, chợt kích động nói với Liễu Như Nhạn: “Đây là sư phụ của ta, thanh âm của Ninh lão tiên.”

Sở Trần dựng thẳng tai lắng nghe.

Trong rừng rậm tối tám, Ninh lão Tiên cầm ốc biển nhỏ đi về, đi ngang qua nơi các võ giả Chiến Long Đảo nghỉ ngơi, Ninh lão Tiên ném ốc biền nhỏ trong tay một chút, chợt nói:”Trạm Đông Sơn, ốc biển nhỏ này thật sự đã không thể liên lạc vói bên ngoài sao?”

Trạm Đông Sơn nhìn người cùa Cừu Huyền Môn liền cảm thấy không thoải mái, toàn bộ kế hoạch của hắn đều bị hủy trong tay người cùa Cửu Huyền Môn, giờ phút này càng sẽ không cho Ninh lão tiên sắc mặt tốt gì, hừ lạnh một tiếng, trầm giọng nói: “Phương pháp liên lạc của hai con ốc biển

nhỏ, ta chỉ nói cho Trạm Hòe, nhưng Chiến Long Đảo gặp phải kịch biến, tình huống bên ngoài như thế nào chúng ta căn bản không rõ, ốc biển nhỏ đương nhiên cũng mất đi tác dụng.”

Trạm Hòe!

Sở Trần âm thầm thở dài một tiếng.



Trạm Vũ nói, hắn tận mắt nhìn thấy ông nội Trạm Hòe bị cường giả Thiên Ngoại Thiên bắn chết.

Nếu Như Trạm Hòe còn sống, Sở Trần nhất định nghĩ mọi cách tìm được ông ta.

Trong lòng anh còn có một hy vọng xa vời nho nhỏ, có lẽ Trạm Hòe chỉ là trúng tên, chưa chắc đã chết.

Thiên Ngoại Thiên ở Trạm thị thiết lập 5 ngục giam, không biết có thể cỏ hành tung của Trạm Hòe hay không.

Đây cũng là một trong những nguyên nhân Sở Trần đặc biệt chú ý đến năm ngục giam kia.

Lúc này Ninh lão tiên đã cầm ốc biền nhỏ đi trỏ’ về.

“Quân muội, giao cho muội.” Ninh lão tiên giao ốc biển nhỏ

cho Nam Cung Quân, Nam Cung Quân đồng thời tinh thông âm luật cùng trận pháp, hơn nữa so với những người khác, ô cẩn thận, dễ dàng tìm được sơ hở của ốc biền nhỏ.

“Trạm Đông Sơn vẫn không chịu nói ra bí mật của ốc biển nhỏ.” Ninh lão tiên nói: “Ngoại trừ liên lạc với một con ốc biền nhỏ khác ra, khẳng định còn có tác dụng khác, nếu không, Trạm Đông Sơn sẽ không trám phương nghìn kế muốn mang theo ốc biển nhỏ chuồn mất.”

Nam Cung Quân nghịch ốc biển nhỏ một chút, trước tiên để gần tai nghe một chút, Ninh lão tiên lúc này nói: “Không cần nghe, một chút thanh âm cũng không có.”

Đồng thời, nóc nhà Thiên Long trang, Sở Trần theo bản năng thốt ra, hồ vài tiếng: “Quân tỷ tỷ.”

óc biền nhỏ truyền một chiều nhất định chỉ cho Sở Trần cơ hội nghe lén góc nhìn của Thượng Đế.

Nam Cung Quân cầm ốc biển nhỏ, đi về một bên, khoanh chân ngồi, khí tức từ từ bao trùm ốc biển nhỏ.

Sở Trần nhất thời sinh ra chờ mong.

“Quân tỷ tỷ đang thử phá trận, nếu như giữa hai ốc biển nhỏ thật sự có liên hệ, như vậy, Quân tỷ tỷ sẽ có cơ hội cảm giác được tin tức của ta.”

Nam Cung Quân cũng không cỏ đi xa, sau khi khoanh chân ngồi xuống, Sở Trần còn có thể nghe rõ ràng mấy sư phụ còn lại đối thoại.

Ninh lão tiên cười ha hả: “Vừa rồi ta đi qua một vòng, trạng thái võ giả ba tông cũng không tốt lắm, chủ yếu là khí độc tùy thời sẽ xuất hiện giày vò bọn họ không nhẹ, may mắn chúng ta cỏ lão Lý nghiên cứu chế tạo giải độc, ngán trở phần lớn khí độc, nếu không, ngay cả khí tức cảnh này cũng có thể xâm lấn kịch độc, quả thật khiến người ta đau đầu.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK