Mục lục
Vứt Bỏ Chàng Rể Ngốc - Sở Trần (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Thiên Bối lão nhân cùng mọi người sau đó đều chạy tới.

Mười tám bộ tuyệt học công phu, trong đó còn có một môn kỳ môn bói toán thuật.

Thiên Bối lão nhân lật xem những phiến đá này một chút, lúc này thần sắc phấn chấn kích động: “Những thứ này, đều là tuyệt học công phu của tồ tiên Bối thị trong truyền thuyết, sớm đã thất truyền trong tộc Bối thị, không nghĩ tới, hồm nay lại tái hiện nhân gian!”

Vừa dứt lời, người tộc Bối thị xung quanh cũng đều đều kích động không thôi.

Tuyệt học tổ tiên, tuyệt đối là võ học quý.



Dù sao, võ giả thời cồ võ giả, thực lực thông thiên.

“Có đám phiến đá này, thực lực tồng thề của tộc Bối thị sẽ trong thời gian ngắn, đột nhiên tăng mạnh.” Thiên Bối lão nhân chấn thanh nói: “Thậm chí, ta có lẽ có thể dùng tốc độ nhanh hơn, bước vào cảnh giới thằn biến.”

Thiên Bối lão nhân ánh mắt nhìn về phía Sở Trần, cười tủm tỉm nói: “Tiểu Trần, tuyệt học công phu phía trên này, là

cháu tìm về, cháu có quyền lựa chọn trong đó thích hợp với cháu đến tu luyện.”

Đông đảo ánh mắt nhìn về phía Sở Trần.

Ánh mắt Bối Thượng Kiệt cũng không khỏi hiện lên vài phần phức tạp.

Mười ngày nay, hắn một mực lo lắng Sở Trần độc chiếm đại cơ duyên trong vùng đất tồ tiên Bối thị, nhưng hiện tại, Sở Trần mang về nhiều tuyệt học tổ tiên Bối thị thất truyền như vậy, đối với Bối thị mà nói, lại là một ân tình lớn.



Mình lại lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân từ.

“Tộc trưởng nói đúng.” Bối Thượng Kiệt vội vàng mỏ’ miệng nói: “Sở Trần, cậu có thể lựa chọn tuyệt học công phu thích hợp với cậu, người tộc Bối thị chúng tôi, sẽ không có bất luận ý kiến gì.”

Những người còn lại cũng nhao nhao gật đầu.

Sờ Trần mỉm cười, lắc đầu: “Không cần, tôi ỏ’ trong bể luyện hồn có cơ cơ duyên, học được một ít tuyệt học công phu thời đại võ giả cổ, hiện tại còn chưa hoàn toàn thông suốt, nếu như lại học công phu Bối thị, tôi lo lắng học quá nhiều, ngược lại không thành.”

“Tiều Trần nói cũng đúng.” Thiên Bối lão nhân nhìn Sở Trần, cười tủm tỉm nói: “Mười ngày qua, cháu cũng vất vả rồi, chúng ta trở về trước rồi nói sau.”

Noi Thiên Bối lão nhân ờ, là một tòa phòng vỏ sò thoạt nhìn có chút giống tứ hợp viện, hầu như tất cả kiến trúc trên đảo vỏ sò, đều là do vỏ sò lớn nhỏ cấu tạo ra.

Sở Trần nhìn thấy Giang Khúc Phong: “Đúng rồi, Phong ca, Bối thị mười tám phiến đá tuyệt học công phu, huynh cỏ muốn hay không? Huynh cứ nói, ta sẽ lấy nó cho huynh.”

Giang Khúc Phong:

Thấy Giang Khúc Phong không lên tiếng, Sở Trần nhìn về phía Liễu Như Nhạn: “Liễu tỷ tỷ, tỷ có cần không?”

Liễu Như Nhạn lườm anh một cái: “Ngươi là cháu ngoại cùa Thiên Bối lão nhân, hay là cường giả cảnh giới thần biến, trọng điếm vẫn là đám phiến đá này là ngươi tìm về, Bối thị mới không có ý kiến, nếu là chúng ta, cho dù là liếc mắt nhìn phiến đá một cái, đều sẽ bị người tộc Bối thị kịch liệt phản đối. Bỏ đi, ta ở trên vách tường xung quanh bể luyện hồn cũng học được một môn tuyệt học công phu thích hợp với ta, đáng tiếc, chưa kịp học toàn bộ, cũng đã biến mất không thấy đâu.”

Liễu Như Nhạn khẽ thở dài một tiếng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK