Mục lục
Vứt Bỏ Chàng Rể Ngốc - Sở Trần (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lúc kiếp nạn Chiến Long Đảo đến, cô vừa vặn dẫn theo Tiên Tiên ở gần nơi này chơi đùa, trước tiên ôm Tiên Tiên trốn vào sơn động dưới đáy vách núi này, sơn động này là một trong những nơi trú ẩn của Chiến Long Đảo, ngày thường tuy rằng không có nguy hiểm gì, nhưng Chiến Long Đảo nhiều đời đã quen thiết lập nơi ẩn náu, hơn nữa còn cất thức ăn vào bên trong.

Cồ có thể tìm thấy thức án, trốn trong hang động trong hơn một tháng với Tiên Tiên.

Nhưng một tháng này, cô không dám tùy tiện đi lại trong sơn động, sợ có một chút động tĩnh sẽ bị kẻ địch phát hiện.

Cô không phải là không muốn bật đèn, chỉ là, nơi này, cản bản không có đèn.

Thấy người phụ nữ khóc, cô bé cũng không dám nói nữa, ngoan ngoãn đến mức khiến người ta đau lòng.

“Chị dâu, Tiên Tiên.” Một đạo thanh âm đột nhiên mang theo run rẩy vang lên.

Người phụ nữ theo bản năng kinh hô, ôm chặt lấy Tiên Tiên.

“Chị dâu, đừng sợ, là em, Trạm Mục Tư.” Trạm Mục Tư vội

vàng mở miệng.

“Ngươi đừng tới đây!” Người phụ nữ hô to, thần sắc cảnh giác: “Ngươi làm sao lại ở chỗ này? Ngươi có phải đi theo địch rồi phải không?”

Bước chân Trạm Mục Tư đột nhiên dừng lại.



Sở Trần nhìn thoáng qua Trạm Mục Tư, xem ra, Trạm Mục Tư người này, ỏ’ trong mắt người nhà đánh giá cũng không tốt lắm.

“Chị dâu, em vừa từ bên ngoài trở về.” Ánh mắt Trạm Mục Tư nhìn về phía Tiên Tiên, thị lực võ giả hơn xa người bình thường, hắn cỏ thể nhìn thấy vị trí của Tiên Tiên: “Tiên Tiên, con đừng sợ, chú đã trở về rồi.”

Cô bé Tiên Tiên: “Ah.”

Cô bé Tiên Tiên cố ý tỏ vẻ không quen biết với hắn một tiếng “oh” khiến Liễu Như Nhạn phía sau Trạm Mục Tư không khỏi phì cười ra tiếng: “Người chú này, xem ra bình thường cũng không có gì đặc biệt.”

Người phụ nữ càng thêm cảnh giác ôm lấy Tiên Tiên, đồng thời giận dữ mắng Trạm Mục Tư: “Trạm Mục Tư, cậu không nên làm thương tổn trẻ con.”

Trạm Mục Tư sững sờ.

Hắn vừa rồi nghe thấy đối thoại giữa chị dâu cùng cháu gái, vốn tưởng rằng hắn xuất hiện sẽ khiến hai người mừng rỡ như điên, nhưng không nghĩ tới, chị dâu trước tiên lại hoài nghi hắn là đi theo địch.

Khuôn mặt Trạm Mục Tư đắng chát.

Sở Trần cũng liếc hắn.

Hai mẹ con dưới tình huống như vậy phản ứng đầu tiên nhìn thấy hắn là cảnh giác, điều này chứng tỏ, Trạm Mục Tư ngày thường có bao nhiêu hèn mọn.

Một lúc lâu sau, Trạm Mục Tư hít sâu một hơi, nhìn người phụ nữ, gằn từng chữ nói: “Chị dâu, em biết, trước kia là em quá không hiểu chuyện, làm bậy, nhưng mà, em hiện tại có thể bảo đảm, em tới cứu hai người, bọn họ là cường giả đến từ Cửu Huyền Môn, em vừa từ đất liền trở về, chị đã quên sao? Trước khi Chiến Long Đảo xảy ra chuyện, tôi đã bị phái ra ngoài, tôi làm sao cỏ thể đi theo địch đây?”

Cô gái nhìn phương hướng Trạm Mục Tư nói chuyện, cô không thấy rõ bóng người, một lát sau, cô gái thở dài một hơi: “Nếu cậu ở bên ngoài, tại sao phải chạy về.”

“Em quay về cứu hai người.” Trạm Mục Tư thốt ra.

Người phụ nữ im lặng.

Giọng nói của cô bẻ: “Chú, sau này chú đừng lừa gạt người khác nữa.”



Trạm Mục Tư: “…”

“Hắn thực sự quay trở lại để cứu các người.” Lúc này, Sở Trần đi ra, chủ động mở miệng: “Tồi là Sở Trần, đến từ Cửu Huyền Môn, đoạn thời gian trước chín vị võ giả Cừu Huyền Môn đi tới Chiến Long Đảo, là sư phụ của tôi.”

Nghe vậy, người phụ nữ theo bản nảng ngẩng đầu, giật mình.

Cửu Huyền Môn, đệ tử của chín đại cường giả khí tức cảnh?

Hắn xác thực nghe qua, mạch chủ Cửu Mạch Cửu Huyền Môn thu nhận cùng một đồ đệ.

“Chị dâu, Sở thiếu hiệp là cường giả khí tức cành.” Trạm Mục Tư ở một bên mở miệng.

Người phụ nữ đột nhiên đứng lên.

Khí tức cảnh?

Người phụ nữ tựa như người chết đuối nhìn thấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng, thần sắc kích động vô cùng: “Sở thiếu hiệp, tôi tên là Nghiêm Phương Lệ, cầu xin anh, đưa Tiên Tiên ra ngoài, rời khỏi Chiến Long Đảo.”

Cô bé Tiên Tiên nắm chặt tay mẹ mình.

“Yên tâm đi, nếu chúng tôi đã tới, nhất định sẽ cố gắng hết sức.” Sờ Trần đi qua, ngồi xổm xuống: “Cô bé, cháu tên gì là gì?”

“Tiên Tiên.”

Sở Trần mỉm cười sờ sờ đầu cồ bé: “Tiên Tiên thật ngoan,

chú trước tiên phải dùng vải đen che mắt cháu, sau đó lại dẫn cháu đi ra ngoài nha, cháu quá lâu không thấy ánh mặt trời, cứ như vậy trực tiếp đi ra ngoài, sẽ làm tồn thương đến mắt.”

Cô bé Tiên Tiên mở to đôi mắt: “Chú, bên ngoài không phải có người xấu sao?”

“Tiên Tiên đừng sợ, có chú ở đây.” Trạm Mục Tư ở một bên vội vàng mở miệng, hắn nhìn Tiên Tiên rất đau lòng.

Cô bé Tiên Tiên không trả lời.

Sở Trần mỉm cười: “Chú Sở rất lợi hại, có thể đánh bại người xấu.”

Cô bé Tiên Tiên vui mừng: “Vâng.”

Liễu Như Nhạn không khỏi nở nụ cười, thật không nghĩ tới Sở Trần tên này, còn rất có duyên với trẻ con.

Tiếp theo, Sở Trần dùng một miếng vải đen nhẹ nhàng che đi đôi mắt của cô bé Tiên Tiên.

Liễu Như Nhạn cũng đi qua, dùng vải đen che mắt Nghiêm Phương Lệ, hơn nữa còn đỡ cô dậy, ần thân trong sơn động hơn một tháng, tuy rằng có thức án, nhưng tố chất

thân thề rõ ràng giảm xuống.

Sở Trần cũng Ồm cô bé Tiên Tiên lên.

“Chị dâu, tình huống bên ngoài hiện tại thế nào?” Trạm Mục

Tư: “Anh trai em bọn họ…”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK