Mục lục
Vứt Bỏ Chàng Rể Ngốc - Sở Trần (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đầu dây bên kia, Mị Ánh như trút được gánh nặng.

Sờ Trần trầm tư một hồi, gọi điện thoại cho Tống Nhan.

Công ty Dược Phẩm Bắc Trần.

Trong phòng làm việc.

Tống Nhan, Hạ Ngôn Hoan, Hạ Bắc.

“Sờ Trần vửa gọi tới.” Tống Nhan chính săc nói: “Anh ấy đã chửng thực, Bắc Trần quả thật là có gián điệp của Tiền thị, ho’n nữa đã sớm biết được tin tức chúng ta muốn đưa sản phầm lên thị trường vào thứ sáu tuần sau.”



“Khó trách Tiền thị đối với chúng ta bắn tỉa vừa nhanh vừa chuẩn vừa độc ác.” Hạ Bắc trầm mặt: “Tôi nhất định phải tìm ra tên khốn kiếp kia.”

“Hiện tại quan trọng là, thời gian chúng ta vừa mới nói trước, cũng đã bị Tiền thị biết.” Hạ Ngôn Hoan trầm giọng nói: “Mấy ngày nay Tiền thị bên kia không có bất kỳ động tĩnh gì, tôi hoài nghi, bọn họ khẳng định đang ấp ủ cái gi đo.”

“Chuyện cho tới bảy giở, đả không còn biện pháp nào khác, chỉ có thể đánh một trận khó khăn.” Ảnh mắt Tống Nhan nhìn về phía Hạ Bắc: “Con át chủ bài cùa chúng ta bây giờ chính là chi nhánh Dược Phẩm Cửu Thành, chỉ cần chi nhánh này đột phá, thuốc của chúng ta có thể mở ra thị trường ỏ’ Thiền Thành.”

“Dược Phẩm Cửu Thành ở Thiền Thành tôi đều đi hòi qua các thương nhân, bọn họ đều đáp ứng đưa thuốc mới của chúng ta lên trong thời gian sớm nhất.” Hạ Bắc trầm giọng nói: “Hai ngày nay tôi sẽ cùng bọn họ ký hợp đồng.”

“Vậy thi tốt.” Tống Nhan nói: “Một số hiệu thuốc lớn của Thiền Thành, chúng ta đang thương lượng, tôi tin tường, chỉ cần

trong số đó, đến lúc đó tập trung hỏa lực, hơn nữa một số thủ đoạn tiếp thị, nhất định có thể để cho thuốc của chúng ta phá vỡ thị trường Thiền Thành.”

“Nếu như không có Tiền thị can thiệp, đợt này của chúng ta tuyệt đối có tám phần cơ hội để Bắc Trần tiến vào thị trường Thiền Thành.” Ánh mắt Hạ Ngôn Hoan toát ra lo lắng: “Hiện tại ngoại trừ chi nhánh Dược Phẩm Cửu Thành ra, tất cả những thứ còn lại của chúng ta đều nằm trong sự giám sát cùa kẻ địch, Tiền thị không thể trơ mắt nhìn chúng ta thuận lợi đưa dược phẩm lên thị trường.”

“Cho nên đây là một trận chiến khó khăn, chúng tajcuat ra thực lực tốt nhất, thành hay không, nghe theo mệnh trời.” Tống Nhan nói, con ngươi mang theo kiên nghị.



Việc này liên quan đến đánh cược giữa Sở Trần cùng Tiền lão gia, tuyệt đối không cho phép có thất bại.

“Tiểu Bắc, cậu sắp xếp tư liệu của mọi người trong công ty, tôi muốn xem kỹ.” Tống Nhan nói, cô hy vọng từ tư liệu của những người này tra ra một ít dấu vết.

Khi màn đêm buông xuống, khách sạn Hoàng Đinh.

Vinh Đông vừa xuống xe đã thu hút không ít sự chú ý của mọi người.

“Đây không phải là Vinh Đông thiếu gia sao?”

“Quả nhiên là tình yêu đích thực a, mặc dù vậy, anh ta vẫn tới tìm Diệp Thiếu Hoàng.”

“Cho nên nói, trong tam đại phú thiếu, tuổi của Vinh Đông tuy là nhỏ nhất, nhưng cũng là người đàn ông địch thực có trách nhiệm nhat.”


“Mạng các người bị ngắt rồi sao? Phát ngôn trên mạng về tam đại phú thiếu từ buổi chiều đã không còn, tam đại phú thiếu đều đã đi ra thanh minh, đây là một hồi hiểu lầm, bao gồm cả Vinh Đông.”


“Đúng, tôi cũng nhìn thấy, còn có rất nhiều người chủ động đứng ra nhận sai, chính mình thừa nhận là bọn họ cố ý bôi nhọ tam đại phú thiếu trên mạng.”


Vinh Đông bị bảo vệ tầng 1 chặn lại.


“Tôi tới tìm Diệp đại ca.” Vinh Đông trầm mặt: “Mấy tên tay sai các người, dựa vào cái gì ngăn cản tôi?”


“Diệp thiếu sẽ không gặp anh, anh đi đi.” Một nhân viên bảo vệ nói.


“Hôm qua đó là hiểu lầm giữa tôi và Diệp ca.” Vinh Đông lạnh lùng nói: “Các người dám ngăn cản tôi, tôi nhở kỹ bộ dạng của các người, chờ tôi gặp Diệp ca, khiến cho các người ai nấy đều cuốn gói về nhà.”


Vài tên bảo vệ đưa mắt nhìn nhau, một lúc lâu sau, không dám đắc tội, kiên trì nói: “Vinh thiếu anh chờ một chút, chúng tôi đi thông báo một tiếng.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK