Mục lục
Vứt Bỏ Chàng Rể Ngốc - Sở Trần (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

8 giờ tối.

Trước cửa quán bar Lưu Kim.

Xe của Vinh Đông chậm rãi dừng trước cửa quán bar Lưu Kim.

Sau khi nhận được điện thoại của Diệp Thiếu Hoàng, hắn không nghĩ nhiều, liền buông công việc trong tay xuống.

Nửa đường Vinh Đông còn thử gọi điện thoại cho Tiền Bộ Thiệu, không có kết nối.

“Vinh thiếu, Diệp thiếu đã ở bên trong chờ anh.” Người quản lý quán bar bước tới.

Vinh Đông đẩy cửa phòng ra, khuôn mặt nở nụ cười: “”Diệp đại ca, sao tối nay lại ra ngoài sớm như vậy.”

Trong tay Diệp Thiếu Hoàng cầm một chai

rượu, cười tủm tỉm nhìn Vinh Đông: “Có một số việc nghĩ mãi không ra, có chút đau đầu, cho nên muốn tìm cậu ra nói chuyện.”

Vinh Đông tùy tiện ngồi xuống bên cạnh Diệp Thiếu Hoàng, cũng tiện tay mở một chai rượu: “Diệp đại ca, anh nói đi, chuyện

gì?”

“Về chuyện lính đánh thuê Hắc Liêm, đúng rồi, Đông Tử, cậu đã liên lạc với bọn họ chưa?” Diệp Thiếu Hoàng thuận miệng hỏi.



Vinh Đông sửng sốt, lập tức mở miệng nói: “Tình thế hiện tại, Tiền thiếu bảo chúng ta chờ buổi tối mai xem kịch hay, cho nên tôi tạm thời chưa liên lạc VỚI lính đánh thuê Hắc Liêm, tôi dự định chờ sau buổi tối ngày mai, sẽ liên lạc. ”

Diệp Thiếu Hoàng gật đầu.

“Diệp đại ca sao vậy?” Vinh Đông theo bản năng hỏi.

Hắn luôn cảm thấy Diệp Thiếu Hoàng hôm nay có chút kỳ quái.

“Tôi đã liên lạc rồi.” Diệp Thiếu Hoàng thản nhiên nói: “Nhưng mà, bởi vì lần trước xảy ra chuyện, bọn họ đã không tin tôi. Trừ phi…” Diệp Thiếu Hoàng nhìn Vinh Đông, gằn từng chữ nói: “Trừ phi tôi có thể tìm ra nguyên nhân xảy ra chuyện lần trước.”

Vinh Đông nhíu mày: “Thất bại lần trước, vậy

có thể trách được ai? Là bọn họ bị theo dõi, Diệp đại ca còn bởi vậy mà bị bắt, bọn họ cư nhiên còn không tin anh, quá đáng rồi.”

“Vào thời điểm đó, cậu cũng có mặt.” Diệp Thiếu Hoàng đột nhiên nhìn chằm chằm Vinh Đông, giọng nói đột nhiên sắc bén lên: “Vì sao cậu không sao?”

Vinh Đông bị giọng nói đột nhiên tăng lên của Diệp Thiểu Hoàng hoảng sợ, lập tức mở to hai mắt: “Diệp đại ca, anh có phải hoài nghi tôi không?” Vinh Đông bật cười: “Ân oán của tôi và Sở Trần từ đâu có, Diệp đại ca so với al cũng hiểu rõ hơn, anh cảm thấy tôi sẽ trợ giúp Sở Trần, bán đứng Diệp đại ca sao?”

Vinh Đông hít sâu một hơi, chợt mở miệng: “Lúc Diệp đại ca bị dẫn đi, tôi cũng được dẫn đi thẩm vấn. Chỉ là, tôi một mực khẳng định tôi tới Hoàng Đình tìm anh uống rượu, cái gì khác cũng không biết, bọn họ liền thả tôi ra. Trong lúc này, người nhà tôi còn tốn không ít tâm tư đi thu xếp…”

Diệp Thiếu Hoàng trầm tư.

Lúc này, cửa lớn phòng riêng rầm một tiếng bị đẩy ra.

Tia Chớp’ và ‘Báo Biển’ đi vào, theo sau là phiên dịch Hàn Kiến.

“Thăm dò ngươi như vậy, thật sự quá lãng phí thời gian.” Trong tay Tia Chớp’ cầm theo một quyển sổ tay, đl tới đối diện hai người ngồi xuống, đồng thời đặt quyển sổ ghi chép trên mặt bàn: “Vần là để cho tôi đi.”

Hàn Kiến đồng bộ dịch.

Vinh Đông trầm mặt, đứng lên: “Hai người đây là có ý gì?”

“Đông Tử, để tôi giới thiệu cho cậu một chút.” Diệp Thiếu Hoàng nói: “Hai vị này là vua lính đánh thuê Tia Chớp’ và ‘Báo Biển’ đến từ lính đánh thuê Hắc Liêm. Mục đích lần này bọn họ tới Thiền Thành rất đơn giản, thứ nhất, giết Sở Trần, lấy Thiên Cơ Huyền Đồ, thứ hai, vì lần thất bại trước đó mà đòi một lời giải thích, không thể để Monia chết không rõ ràng.”

“Báo Biển’ đi thẳng đến trước mặt Vinh Đông: “Giơ tay lên, anh bạn.”

Vinh Đông tuy rằng nghe không hiểu, nhưng lại hiểu được động tác chân tay của ‘Báo Biển’, ánh mắt mang theo tức giận: “Các người có ý gì?”



Ba một cái, một bàn tay nặng nề rơi trên vai Vinh Đông, Vinh Đông trực tiếp ngã trên sô pha.

Còn không cần ‘Báo Biển’ mở miệng, Hàn Kiến cũng đã nói: “Đừng trách tôi không nhắc nhở cậu, giết người đối với bọn họ mà nói, cùng giẫm chết một con kiến không có

gì khác, nếu cậu thức thời thì ngoan ngoãn phối hợp đi, giao điện thoại ra trước đi.”

Vinh Đông cố nén đau nhức trên vai, ánh mắt mang theo vài phần sự hãi nhìn thoáng qua ‘Báo Biển’ đang đứng bên cạnh, thứ liều mạng này thật sự có thể chỉ vài phút liền chấm dứt cái mạng nhỏ này của hắn.

Vinh Đông không dám chần chờ, vội vàng lấy điện thoại ra, đưa cho ‘Báo Biển’.

Đồng thời, Vinh Đông mừng thầm.

Từ sau khi làm nội ứng, hắn đã sớm có giác ngộ này, sẽ bị người hoài nghi, cho nên, số điện thoại của Sở Trần hắn đều nhớ kỹ, mỗi một lần liên lạc với Sở Trần, Vinh Đông đều sẽ xóa hết tất cả tin nhắn trong điện thoại.

Bảo đảm rằng không có sai sót.

‘Báo Biển’ sau khi nhận lấy điện thoại di động, ánh mắt nhìn thoáng qua Vinh Đông.

Vinh Đông lập tức mở miệng: “Kiên nhẫn chơi đùa đột ngột.”

Trình độ ngoại ngữ hắn vẫn có.

‘Báo Biển’ đưa điện thoại cho phiên dịch viên Hàn Kiến, Hàn Kiến lật xem một hồi, ánh mắt nhìn về phía Diệp Thiếu Hoàng: “Nếu anh ta là nội gián, người liên lạc của anh ta sẽ là ai?”

“Sở Trần.” Diệp Thiếu Hoàng cũng đứng lên, nhìn Vinh Đông: “Đông Tử, nếu Không phải cậu phản bội chúng tôi, cũng không sợ chúng tôi điều tra, như vậy mọi người đều yên tâm.”

Vinh Đông không hề gì: “Điều tra đi.”

Diệp Thiếu Hoàng đi tới bên cạnh Hàn Kiến, hai người lật điện thoại của Vinh Đông, không phát hiện ra gì.

“Diệp đại ca, tôi không hiểu tại sao anh lại nghi ngờ tôi.” Vinh Đông nói: “Ân oán giữa tôi và Sở Trần, không ít hơn anh.”

Diệp Thiếu Hoàng vừa định đưa điện thoại lại cho Vinh Đông, lúc này, ‘Báo Biển’ đã đưa tay nhận điện thoại, lấy thẻ điện thoại ra,

đưa cho Tia Chớp’: “Để đảm bảo không có sơ hở, vẫn nên để Tia Chớp’ khôi phục số liệu một chút đi, nếu có nội dung đã xóa, Tia Chớp’ có thể tìm ra bọn họ.”



Khi Hàn Kiến dịch những lời này, khuôn mặt Vinh Đông hơi thay đổi.

Bên ngoài quán bar Lưu Kim, Dương ồn Hổ cũng chạy tới.

“Nhiệm vụ mới của cậu, hợp tác với Tiểu Ngọc, tiến vào quán bar, hiện tại trong khoảng thời gian này người ở quán bar còn rất ít, hai người hành động không tiện, ngàn vạn lần không thể bại lộ hành tung, chúng ta chủ yếu là theo dõi Diệp Thiếu Hoàng là đủ rồi”

Vạn Băng Sơn hạ lệnh, trầm giọng mở miệng.

Hắn kết luận, mặc dù Thiên Cơ Huyền Đồ nằm trong tay Diệp Thiếu Hoàng, Diệp Thiếu Hoàng cũng không thể mang ra vào lúc này.

Lúc đám người Tia Chớp’ xuống xe, Vạn Băng Sơn xa xa nhìn thấy đường nét khuôn mặt của bọn họ, biết bọn họ đến từ nước ngoài.

“Có lẽ, họ là những người mua mạng sống.” Vạn Băng Sơn trầm giọng mở miệng nói:

“Bọn họ rất có khả năng là đang thương nghị đối phó Sở Trần như thế nào. Bởi vì chỉ có sau khi đánh chết Sở Trần, mới có thể giao dịch Thiên Cơ Huyền Đồ.”

“Vừa rồi đi vào chính là Thái tử gia của tập đoàn Vinh thị, tên là Vinh Đông.” Một thanh niên ở một bên nói: “Không ngoài dự liệu, tôi điều tra tư liệu của hắn, hắn cùng Sở Trần có thù oán không nhỏ.”

Đôi mắt Vạn Băng Sơn lướt qua một đạo hàn quang: “Có lẽ lúc trước chúng ta đều đoán sai một chút, dùng Thiên Cơ Huyền Đồ mua một mạng Sở Trần, chưa chắc là một người, mà là một băng đảng, một băng đảng nhằm vào Sở Trần, thù hận Sở Trần.”

Khuôn mặt Dương ôn Hổ toát ra chờ mong: “Tổ trưởng, chúng ta càng ngày càng tiếp cận chân tướng.”

Tiểu Ngọc khoác tay Dương ôn Hổ: “Chúng ta đi thoi.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK