Mục lục
Vứt Bỏ Chàng Rể Ngốc - Sở Trần (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hai bàn tay của Trương Vận Quốc đã là máu thịt be bét, phóng mắt đi qua, không ít cây lớn che trời ngã xuống, gió đêm tiêu sái.

Nhưng mà, Cửu Huyền Môn vẫn không có bất kỳ động tĩnh gì.

Bịch!

Nội lực trương Vận Quốc cơ hồ đã tiêu hao hầu như không còn, một chưởng đánh xuống, không có cách nào đánh gãy cây lớn chọc trời trước mắt.

“Ngã xuống cho ta!”

Trương Vận Quốc nổi giận gầm lên, thế nhưng trực tiếp dùng bả vai của mình, đụng vào gốc cây lớn cao chót vót này.

Cây lớn cao chót vót theo tiếng ngã xuống.

Trương Vận Quốc tựa hồ lập tức tìm được cách mới, hết lần này đến lần khác dùng sức lực bả vai của mình đánh vào cây lớn cao ngất trời.

Không biết, khóe miệng tràn ra máu tươi.

Lực phản chấn không biết mệt mỏi va chạm như vậy, khiến thân thể Trương Vận Quốc bị thương.

Trương Vận Quốc nằm trên một tảng đá lớn thở hổn hển.

Trong đầu hắn nghĩ đến một nhân vật…Cộng Công!



“Cổ hữu Cộng Công giận dữ đụng núi Bất

Chu, dẫn đến lũ lụt ngập trời. Nay có Trương Công giận dữ đụng vào cây cao ngất, lại không có cách nào kích động cửu Huyền Môn.”

Trương Vận Quốc nằm trên tảng đá lớn thở dài.

Đột nhiên ngồi dậy.

Chẳng lẽ tư thế của mình không đúng? Không, là vật thể va chạm không đúng?

Đại trận hộ sơn của Cửu Huyền Môn chưa chắc có liên quan đến cây cối nơi này.

Trương Vận Quốc cúi đầu, nhìn tảng đá mình làm, một lúc lâu sau, đột nhiên cắn răng, đầu Trương Vận Quốc hung hăng đập xuống tảng đá…

“Trương đạo trưởng?”

Một đạo thanh âm thanh thúy không linh giống như chim dạ oanh vang lên.

Hộp sọ của Trương Vận Quốc chỉ cách nham thạch 1cm.

Thân thể đột nhiên dừng lại.

Trương Vận Quốc chậm rãi ngẩng đầu lên…

Ba người xuất hiện trước mắt hắn, trong đó có một thiếu nữ 16 17 tuổi, hai tóc đuôi ngựa, khuôn mặt xinh đẹp, đôi mắt rất xinh đẹp, giờ phút này đang tò mò nhìn hắn.

Thiếu nữ Mạc Vô Ưu.

Bên cạnh cô bé còn có hai người trẻ tuổi, một nam một nữ, khí độ bất phàm.

Tối nay, hộ sơn đại trận bị kích động.

Sư huynh sư tỷ phụ trách tuần núi rất nhanh liền chú ý tới, sau đó nhìn một người ở dưới bóng đêm, không ngừng đụng vào cây…

Mạc Vô Ưu đêm nay có loại cảm giác tâm tình không yên, dứt khoát đi ra tìm sư tỷ tuần núi, muốn cùng nhau tuần núi, giải sầu, vừa lúc nhìn thấy Trương đạo trưởng nằm trên



tảng đá.

“Ta cùng Yến sư tỷ nhìn hắn một giờ, không biết vì sao hắn nghĩ như vậy, một mực đụng cây, tựa hồ đang tức giận cái gì.” Thanh niên sư huynh cảm thán một tiếng: “Nếu không phải Vô Ưu sư muội gọi hắn một tiếng, hắn đều phải dùng đầu đụng đá, đây rõ ràng là muốn tự sát trước cửa núi Cửu Huyền Môn chúng ta?”

“Vô Ưu sư muội, muội biết người này?” Yến sư tỷ hỏi.

Mạc Vô Ưu gật gật đầu, đi về phía Trương Vận Quốc: “Trương đạo trưởng, ngài sao lại ở đây?”

Mạc Vô Ưu!

Trương Vận Quốc rốt cục nhận ra, kích động vô cùng, tốt quá rồi!

“Tôi tìm không thấy hộ sơn đại trận cửu Huyền Môn, chỉ có thể dùng cách như vậy…” Trương Vận Quốc bất chấp thương thế của mình, từ trên tảng đá nhảy xuống.

Thanh niên sư huynh nhìn thoáng qua Trương Vận Quốc đã đầy vết thương, lại so sánh tảng đá phía sau hắn một chút, nghĩ đến hình ảnh mình nhìn thấy, cảm thán: “Ta

vốn tưởng rằng Lữ sư thúc đã thiên hạ vô địch, không nghĩ tới còn có người so với hắn càng thêm dũng mãnh.”

Trương đạo trưởng: “???”

Lữ sư thúc là ai.

Trương Vận Quốc không suy nghĩ nhiều, vội vàng nói: “Tôi là phụng mệnh thiếu chủ Cửu Huyền đến đây, hy vọng cường giả cửu Huyền Môn mau chóng xuất phát, trợ giúp thiếu chủ.”

“Sở Trần ca ca làm sao vậy?” Mạc Vô Ưu kinh hô ra tiếng.

Trương Vận Quốc hít sâu một hơi, thần sắc trang trọng: “Lần này, cơ hồ cả giới võ giả liên hợp, vây công thiếu chủ.”

Lời nói của Trương Vận Quốc vừa dứt, thần sắc mấy người Mạc Vô Ưu đồng thời kinh hãi, vội vàng truy hỏi tình hình, Trương Vận Quốc nhanh chóng nói ra đại khái sự tình.

“Quá đáng.” Mạc Vô Ưu tức giận: “Sở Trần ca ca tự mình hiểu thấu Thiên Cơ Huyền Trận, dựa vào cái gì phải chia sẻ với bọn họ? Bọn họ quả là cường đạo.”

Yến sư tỷ thần sắc lạnh nhạt, lướt qua một đạo lãnh quang: “Cửu Huyền Môn khiêm tốn nhiều năm như vậy, hiện tại các đại môn phái ngay cả cũng dám công khai khi dễ thiếu chủ của chúng ta như vậy.”

“Đi, trở về bẩm báo các sư thúc, chúng ta lập tức trợ giúp thiếu chủ.”

Ba đạo thân ảnh trong nháy mắt liền lướt đi xa, rất nhanh biến mất vô tung vô ảnh.

“Đợi…” Lời nói của Trương Vận Quốc còn chưa dứt, đã không nhìn thấy ba người Mạc Vô Ưu: “Đợi… Cô đơn đến tận đêm khuya, đêm đã dần u tối…” Trương đạo trưởng hát nhẹ, che giấu sự xấu hổ và cô đơn trong lòng.

Một đạo thân ảnh quay lại.

Trương đạo trưởng, ngài không theo kịp.”

Trương Vận Quốc giật mình một cái, vội vàng gật đầu: “Đến đây, đến đây.”

Trương Vận Quốc kích động.

Không thể tưởng được lần đầu tiên trong đời mình tiến vào thánh địa khao khát hơn nửa đời người, lại có thể ở dưới tình huống như vậy.

“Trương đạo trưởng, chậm một chút.”

“Trương đạo trưởng, sư huynh sư tỷ nói bọn họ nhìn ngài đụng cây hơn một tiếng đồng hồ, ngài thật dũng mãnh.”

“Trương đạo trưởng, ngài đang luyện công sao? Tôi nghe nói trong môn có một vị Lữ sư

thúc, chính là tu luyện loại công phu gần như tự hại mình này.”

Trương đạo trưởng:

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK