Mục lục
Vứt Bỏ Chàng Rể Ngốc - Sở Trần (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Nếu Trạm Mục Tư không nói dối, Chiến Long Đảo thật sự bị diệt, vậy cỗ lực lượng đi ra từ đảo cắm kỵ kia, nhất định rất đáng sợ.” Thần sắc Chu Đại Tráng không khỏi ngưng trọng: “Phải biết rằng, Chiến Long Đảo bá chế vùng biến nhiều nàm, bọn họ là thế lực đệ nhất vùng biển.”

“Nói như vậy, cũng không khó lý giải hành động giết người này của đối phương.” Thiên Bảo đạo sĩ nói: “Thứ nhất đoạt bảo, thứ hai thuận thế giá họa cho Cửu Huyền Môn, để cho các đại môn phái chì thẳng mũi nhọn vào Cửu Huyền Môn, cứ như vậy, giới võ giả lục địa nhất định sẽ loạn thành một đoàn, bọn họ nhằm vào giới võ giả lục địa, có thề thừa lúc vắng mà vào.”

“Chín vị sư phụ mất tích, rất có khả năng chính là bị nhốt ở đảo cấm kỵ.” Sở Trần nắm chặt ốc biển nhỏ trong tay.

Đảo cắm kỵ, đó là nơi anh phải đi.

“Thiên Bào sư thúc, Đại Tráng sư thúc.” Sở Trằn trầm giọng mở miệng: “Dưới sự gia trì của Thiên Cơ Huyền Trận, hai người còn phải bao lâu nữa có thề đột phá đến khí tức cảnh.”

Ánh mắt hai người nhìn nhau một cái.



Bọn họ đều hiểu ý cùa Sở Trằn.

Chì cần hai người đột phá, liền lập tức giương buồm ra biển.

Bất kế là sống chết của chín vị sư phụ, hay là bí mật của ốc biển nhỏ, cùng với sự uy hiếp của thực lực đảo cấm kỵ đều tốt, muốn giải quyết, chỉ có một con đường, đó chính là ra biển!

Chính diện ứng đối.

ở nhà, chỉ có thế luôn bị động phòng thủ.

Đây không phải Sở Trần muốn.

Thiên Bảo đạo sĩ trầm ngâm một lát: “Muốn đột phá đến khí tức cảnh, phải chú ý cơ duyên, nếu mà cơ duyên đến, hôm nay có thể đột phá.” Dừng lại một hồi, Thiên Bảo đạo sĩ trầm giọng mờ miệng: “ Một tháng đi, trong vòng một tháng, ta có lòng tin đột phá.”

Chu Đại Tráng cũng chậm rãi gật đầu: “Ta cũng vậy.”

1 tháng.

Vừa lúc, chờ sau khi hồn lễ cùa Ninh Tử Mặc và Dương Tiều Cần kết thúc, liền giương buồm ra biền.



Có một câu Sở Trần không có ở trước mặt hai vị sư thúc nói ra.

Một tháng, nói không chừng… anh cũng có thế đột phá đến khí tức cảnh!

Sở Trần hiện tại, Cửu Huyền bí thuật, Tinh Thần Thố Nạp Thuật cùng với Đạo Môn Nhiếp Sinh Công ba thứ kết hợp, thực lực mỗi ngày đều đột nhiên tăng mạnh.

“Đúng rồi, nếu đã tìm được Trạm Mục Tư, mau chóng đế hắn lên tiếng đi.” Thiên Bảo đạo trưởng trầm giọng nói: “Mấy ngày nay Môn thanh âm chửi rủa chỉ trích Cửu Huyền càng lúc càng nhiều, tùy thời đều có thề hình thành phong bạo, đến lúc đó lại đến một hồi các đại môn phái hành động vây quét Cửu Huyền Môn, chúng ta tuy rằng không sợ, nhưng ít nhiều sẽ chậm trễ chính sự của chúng ta.”

Sở Trần gật đầu, Trạm Mục Tư tiên sinh đang ớ trong tù, anh tùy thời có thề đi xem, hơn nữa còn ghi lại một đoạn video nhỏ.

Có lẽ, còn cỏ thể thông qua động tác này đẻ thàm dò lực lượng của đảo cấm kỵ trong bóng tối.

Sở Trần tin, trước khi không có được ốc biền nhỏ, vị cường giả tiễn thuật đến từ đảo cấm kỵ kia, nhắt định còn chưa có

rời đi.

Mặc dù thời gian gấp gáp, Thiên Bảo đạo sĩ cùng Chu Đại Tráng vẫn chưa có hủy bỏ đặc huấn đối với Sở Trần, sau khi kết thúc thương nghị, trước tiên lao vào đặc huấn.

Chu Đại Tráng trở về Thiên Cơ Huyền Trận tu hành, Thiên Bảo đạo sĩ thì lấy ra bùa Trấn Hồn, tiếp tục đế Sở Trần thám dò nghiên cứu.

Buổi chiều, Chu Đại Tráng từ Thiên Cơ Huyền Trận đi ra, công kích khảo hạch âm luật trình độ của Sở Trần.

Buồi tối, thời gian rảnh rỗi, Sở Trần liên lạc với Tiếu Phong, chuấn bị đi vào ngục giam, lại hỏi Trạm Mục Tư.

Lần này, Sở Trần mang theo ốc biển nhỏ cùng nhau xuất phát. . Đam Mỹ Trọng Sinh

Ngục giam đặc biệt nằm ở ngoại ô Dương Thành, vị trí cực kỳ bí ẩn, người phạm tội bị giam giữ ở nơi này đều là loại đặc biệt, lực phá hoại tương đối mạnh, ví dụ như mấy võ giả phái Thiên Cơ, hiện giờ đều còn đang bị giam giũ’ trong ngục giam, ngày đi ra đương nhiên xa xa khó vời.

Đâi ngộ của Trạm Mục Tư cũng không tệ lắm, một gian phòng đơn độc lập, chỉ có điều, trong cán phòng chật hẹp, ngoại trừ một cái giường còn có đồ dùng rừa mặt cần thiết, không có đồ gì khác, làm cho Trạm Mục Tư có loại cảm giác cực kỳ áp lực, điều duy nhất khiến Trạm Mục Tư cảm thấy may mắn chính là, lúc ấy trước khi rời khỏi sơn động, quyết định thật nhanh, giấu ốc biển nhỏ, giờ phút này hắn cũng đâ thay một bộ quần áo ngục tối màu.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK