Mục lục
Vứt Bỏ Chàng Rể Ngốc - Sở Trần (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Cô là con gái nuôi của Dương Khiêm.”

Khuôn mặt Dương Tiểu cẩn nhẹ I nhàng biến ảo một chút, nhẹ nhàng gật đầu.

“Thủy sản Dương thị cùng tập đoàn Thiên Nghiệp, đều là cổ đông của Vĩnh Dạ, cô là con gái nuôi của Dương Khiêm, lạỉ bị thiếu gia tập đoàn Thiên Nghiệp phế bò, mà từ đầu đến cuối, thủy sản Dương thị dĩ nhiên không có một chút phản ứng, tôi thật sự tò mò đến tột cùng là vì cái gì.” Sở Trần nhìn Dương Tiểu cần.

Dương Tiểu cẩn cúi đầu, thân hình run rẩy nhẹ nhàng.

“Cô có biết Ninh gia cùng Vu Thần Môn một mực nghiên cứu cái gi không?” Sở Trần tiếp tục mở miệng nói: “Bọn họ đang nghiên cứu một loại vu cổ, tên là Thi Cổ. nghiên cứu Thi cổ cần rất nhiều vật thí nghiệm, mà những vật thí nghiệm này, tất cả đều là người sống.”



Vừa dứt lời, Dương Tiểu cẩn

nhiên ngẩng đầu lên, sắc mặt trắng bệch.

“Mấy ngày trước, Vu Thần Môn bị diệt, ở cấm địa Vu Thần Môn, Thi Cồ chất đống như núi.” Sở Trần nổi: “Hiện tại, cô hẳn là biết vì sao Tiều Mặc đột nhiên đi bến tàu của tập đoàn Thiên Nghiệp điều tra tin tức rồi chứ.”

“Các người hoài nghi là do tập đoàn Thiên Nghiệp cung cấp… vật thí nghiệm?” Thanh âm Dương Tiểu cần khẽ run rầy.

“Từ tất cả các loại dấu hiệu, chúng tôi gần như chắc chắn.”

Sờ Trần nói: “Nhưng mà, chúng tôi không có chứng cứ xác thực.”

Sờ Trần không thúc giục Dương Tiểu Cẩn, yên lặng uống một ngụm trà, chờ dương Tiểu cần tự mình mở miệng.

Thật lâu sau.



Thanh âm Dương Tiểu cần nhẹ nhàng, mang theo trầm trọng, lẳm bẩm nói: “Sáu năm trước, tôi đi thuyền ra biển, vừa lúc gặp phải một chiếc thuyền lởn, lúc tiếp cận thuyền lớn, vừa lúc nghe thấy thuyền lớn có người nói cái gì hàng hóa linh tinh, tôi lúc ấy hoải nghi là một chiếc thuyền buôn lậu, vừa chuẩn bị vụng trộm rời đi, trên thuyền lớn có người ra tay, bắt lấy tôi, hơn nữa còn giam giữ. Sau khi họ kiểm tra danh tính của tôi, họ nhót tôi trong một cản phòng trên tàu.”

“Sau đó, có người đến gặp tôi… người đàn ông đó, là anh trai tôi.” Thanh âm Dương Tiểu cần run rẩy, kìm lòng cảm xúc của minh: “Hắn nói tôi gặp phải, là tập đoàn Thiên Nghiệp cùng nhà chúng tôi hợp tác làm ăn, hắn không thể

đón ta về nhà, bởi vi tập đoàn Thiên Nghiệp bên kia lo lắng.

Cuối cùng, tôi bị đưa đến Dương Thành, tiến vào Vĩnh Dạ quyền quán, anh tôi nói, tôi chì cằn ở đó một thời gian, chờ bọn họ làm ãn chấm dứt, là có thể về nhà.”

“Chuyện sau đó, cũng chứng minh, cô bị Dương thị thả.” Sở Trần nhìn Dương Tiểu cần: “Cho nên, cho dù trí nhớ cuối cùng của cô nhớ lại, cũng chưa từng nghĩ tới muốn trở về Dương gia, hơn nữa còn cố ỷ giấu diếm thân phận của cô, không muốn nhắc tới.”

Thân thể Dương Tiểu cẩn không kiềm chế được, rung động nhẹ nhàng.


Thân phận của cô, cho tới nay đều là vấn đề cô trốn tránh, Ninh Tử Mặc chưa từng đì hỏi cô, bản


thân cô càng không muốn nhắc tới.


Nàng lá con nuôi của Dương thị, đồng thời cũng là con Dương thị bỏ rơi.


Cho tới nay, Dương Tiểu cẩn nghĩ không ra một điểm, mình chẳng qua là không cẩn thận gặp phải tàu chở hàng buôn lậu mà thôi, vi sao nhất định phải đuổi tận sát tuyệt cô. Điều cô không thể chấp nhận hơn ià đằng sau tất cá những gì cô đã làm, có bóng dáng của gia đình cô.


Cho dù chỉ ỉà con gái nuôi, liền không được yêu thương như thế sao?


Dương Tiểu cẩn biết quan hệ giữa tập đoàn Thiên Nghiệp và Dương thị, từ lúc Trương Kiến Nhân động thủ với cô, cô liền


hoàn toàn tan nát cõi lòng, tuyệt vọng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK