Mục lục
Vứt Bỏ Chàng Rể Ngốc - Sở Trần (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Truyền thuyết về Thiên Cơ Huyền Đồ rất nhiều, trong đó truyền rộng rãi nhất chính là trong Thiên Cơ Huyền Đồ ẳn chứa bảo tàng cùa một đế vương nào đó.

Sở Trần nhìn thoáng qua hình ảnh về Thiên Cơ Huyền Đồ bị chụp lại: “Đây tựa hồ chì là một bức

tàn đồ, cho dù là bản đồ kho báu, phỏng chừng cũng không có bao nhiêu tác dụng, huống chi, địa hình hai ba trảm nảm trước so với hiện tại cũng chênh lệch quá lớn.”

Đối với cách nói bên trong Thiên Cơ Huyền Đồ có kho báu, Sở Trần không tin lắm.

Thế nhưng, một nhà Hoàng Chí Ca bởi vi Thiên Cơ Huyền Đồ bị diệt môn, sỏ’ Trần cảm giác, nguyên nhân trong đó sẽ không quá đơn giản.

‘A.

Sờ Trần ờ phía cuối thư nhìn thấy một tin tức, cục đặc chiến phái ra ba tổ điều tra, điều tra Thiên Cơ Huyền Đồ đi đáu, chia ra là, điều tra tổ 9, điều tra tổ, điều tra 15, điều tra tổ 7.

Khóe miệng Sở Trần theo bản năng nổi lên một tia cong.

Anh cũng không quên, cô Đào là tổ trưởng tồ điều tra số 9.

Lần này, lại phải cùng cô Đào tiếp xúc.

Ánh mắt Sở Trần đột nhiên dừng ở phía trên màn

hình…

Hoan nghênh ‘Điếu giả.”

Khóe miệng Sờ Trần nhất thời hung hăng co giật một chút.

Cô Đào hẳn là không biết thân phận của anh.

Sau khi nhìn thoáng qua tư liệu, sỏ’ Trần ôm Tống Nhan, ngọt ngào ngủ.

Mặt trời mọc vào sáng sớm.

Bên hồ Tống, cọc hoa mai. . Truyện Linh Dị

Tống Thu đã mưa gió không thay đổi mỗi ngày luyện quyền trên cọc hoa mai, Sờ Trần có chút kinh ngạc chính là, Hoàng Phù Hòa Ngọc lại tới.

“Anh rể.” Thần sẳc Tống Thu có chút hưng phấn, hôm nay sau khi Hoàng Phủ Hòa Ngọc tới đây, Tống Thu cùng Hoàng Phủ Hòa Ngọc đánh qua mấy chiêu, phát hiện chênh lệch giữa minh và Hoàng Phủ Hòa Ngọc lại kéo gần không ít, Tống Thu vô cùng kích động, càng thêm kiên định con đường võ giả này. Hắn tin tưởng, chờ hắn có tư cách cảm ngộ loại võ thuật Tiêu Diêu Du chưởng pháp này, nhất định cỏ thể vượt qua Hoàng Phủ Hòa Ngọc.

“Một vài ngày trước có việc bận phải xừ lý.” Hoàng Phủ Hòa Ngọc thấy Sở Trần, ánh mắt nhất thời sáng lên, sải bước đl qua.

Mấy ngày nay hắn rời khỏi Dương Thành, lại không nghĩ tới Dương Thành lại xảy ra nhiều chuyện như

vậy, đối với một người mê võ thuật mà nói, quả thực chính là bỏ lỡ một bữa tiệc thịnh soạn, sân bay nữ thần võ thuật cổ Trung Quốc chặn nảm đại cao thủ đỉnh phong Nam Mỹ, Sở Trần đại diện võ thuật cùng Triệu Phương Tuyền Nam Mỹ quyết đấu vân vân… Hoàng Phủ Hòa Ngọc vừa trở về, liền khẩn cấp đi tới Tống gia.

Nếu như không có chuyện gì đặc biệt quan trọng, Hoàng Phủ Hòa Ngọc quyết định ở Tống gia không

đi.

Nơi này là thiên đường hắn truy tìm con đường võ giả.

“Đúng rồi, trước khi tôi tởi còn nghe nói, cậu muốn cùng mấy nhà Dương Thành kia tiến hành một trận giao lưu cầm kỳ thi họa? Chuyện gì đang xảy ra vậy, làm sao tôi cảm thấy có gì đó không ồn.” Hoàng Phủ Hòa Ngọc hỏi: “Nếu như có chuyện phiền toái gì, cậu cứ việc nói, Hoàng Phủ gia tôi ở Dương Thành vẫn có thể nói mẩy câu.”

“Hoàng Phủ thúc, thúc đoán được có gì đó không đúng là đúng rồi.” Tống Thu cười hắc hắc: “Biết “Cầm Họa Song Tuyệt’ Thập công tử Thiên Nam chứ, bọn họ đồng thời thua anh rể, hai ngày sau tỷ thí, bọn họ muốn tìm lại sân khấu.”

Hoàng Phủ Hòa Ngọc thần sắc mang theo không thể tin nhìn Sở Trần.

Sờ Trần công phu giỏi như thế, dĩ nhiên còn tinh thông cầm kỳ thi họa.

“Cậu thật đúng là yêu nghiệt.” Hoàng Phủ Hòa Ngọc cảm thán, lặp tức mở miệng nói: “Sớm biết tôi sẽ mang bức tranh từ kinh thành về cho cậu đánh gia trước một chút.”

Đồng từ Sở Trần co rụt lại: “Bức tranh mang về từ kinh thành?”

Bức tranh mang về từ kinh thành

Bởi vì vụ án Thiên Cơ Huyền Họa, Sở Trần đối với

cái này đặc biệt mẫn cảm, lúc này theo bản nãng hỏi: “Hoàng Phù thúc mấy ngày nay rời khỏi kinh thành, chính là đi kinh thành?”

Hoàng Phủ Hòa Ngọc gật gật đầu, bất đắc dĩ nói: “Tôi ở trong gia tộc xem như là người nhàn rỗi, cho nên được phái đến kinh thành, đoạn thời gian trước thị trường đồ cổ kinh thành có một hồi hoạt động, nghe nói mỗi năm khi đó, đều sẽ có người ở trong hoạt động tim được thứ tốt, vừa lúc lão gia tử trong nhà tương đối thích tranh chữ cổ, cho nên tôi liền đi.”

“Thúc đã mua cái gì?” sỏ’ Trần bày tỏ bản thân ( cũng rất hửng thú với tranh chữ.

“Tranh chữ đã mua rất nhiều.” Hoàng Phù Hòa Ngọc nói: “Còn có một ít đồ chơi cổ, kỳ thật tôi đối với nghề này không tính là quá hiểu, nhưng, chuyến đi kinh thành lần này, tôi ngược lại hóng được một chuyện.”

Không ngoài ý muốn, Hoàng Phủ Hòa Ngọc nói với Sở Trần chính là vụ án giết hại bảy người của gia đình Hoàng Chí Ca.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK