Mục lục
Vứt Bỏ Chàng Rể Ngốc - Sở Trần (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lại quên Phong ca.

Sở Trần cẩn thận hồi tưởng lại, sau khi chiến đấu chấm dứt, sau đó chính là tiệc rượu… toàn bộ quá trình, Giang Khúc Phong dường như không tham gia.

“Tiều Phong, sao vậy.” Thiên Bảo đạo sĩ đi tới, trong tay cầm một cái bùa.

Sở Trần lập tức nhảy đến vị trí cửa phòng: “Thiên Bảo sư thúc, người cầm bùa Trấn Hồn làm gì?”

“Ngươi không muốn sớm nắm giữ được tinh túy của bùa Trấn Hồn sao?” Thiên Bảo đạo sĩ cười tủm tỉm nói: “Ngươi ngẫm lại, ngay cả Trạm Lôi Đình loại cấp bậc tông sư này, cũng không cách nào chống đỡ được linh hồn trùng kích của bùa Trấn Hồn.”

Nghĩ là rất muốn, nhưng mà, người có biết 5 nám nay ta đã trải qua như thế nào không? Sở Trần vẫn giũ’ cảnh giác, anh lo lắng mình sẽ bị Thiên Bảo sư thúc không cẩn thận lại hãm hại 5 nám.

“Yên tâm đi, nếu như không phải sư tôn ngươi, 5 nám trước ta cũng không dám cho ngươi bùa Trấn Hồn lên đường.” Thiên Bảo đạo sĩ vẫn như cũ duy trì tươi cười: “Lần này ta đến tự mình chỉ điểm ngươi, sẽ không có vấn đề gì lớn.”

Tuy rằng vẫn rất lo lắng, nhưng lại nhịn không được sự hấp dẫn của bùa Trấn Hồn.

Nếu như có thể chế tạo ra bùa Trấn Hồn, thực lực của anh trong nháy mắt có thể tăng lên một cấp độ.



Có đôi khi, dưới tình huống cùng cảnh giới, thủ đoạn công kích nắm giữ càng nhiều, lại càng có thể chiếm cứ quyền chù động.

“Có điều, bùa Trấn Hồn cũng không phải dễ dàng nắm giữ như vậy.” Thiên Bảo đạo sĩ nói: “Ngay cả ta, có đôi khi mười ngày nửa tháng cũng không cách nào thành công chế tạo ra một tấm bùa Trấn Hồn.”

Nửa tháng một tờ, trên người Thiên Bảo sư thúc hẳn là cũng cỏ không ít hàng tích trữ đi… Sở Trần liếc mắt nhìn Thiên Bảo đạo sĩ một cái, thầm nghĩ có nên nghĩ cách từ trên người Thiên Bảo sư thúc lấy vài tấm bùa Trấn Hồn, lại học một chút cách sử dụng bùa Trấn Hồn.

Học cách sử dụng dễ dàng hơn nhiều so với học cách làm.

“Đừng suy nghĩ quá nhiều.” Thiên Bảo đạo nhân không tức giận nói: “Bùa Trấn Hồn trên người ta chỉ còn lại mấy tấm, sẽ không cho ngươi, muốn bùa Trấn Hồn, tự mình chế tạo. Bắt đầu từ hồm nay, buổi sáng luyện vẽ bùa, buổi chiều

luyện âm luật, buổi tối tự do hoạt động.

Sở Trần được an bài thỏa đáng.

Buổi tối cũng là tu luyện… Sở Trần thầm lặng nói một câu.

“Hai vị sư thúc vất vả rồi.” Sở Trần trả lời.

“Ngươi cũng phải vất vả một chút.” Thiên Bảo đạo sĩ nói: “Mỗi ngày nhớ đúng giờ làm mó’i Thiên Cơ Huyền Trận, buổi sáng Chu Đại Tráng ở bên trong, buổi chiều liền đến ta.”

Cũng may Lữ sư thúc bọn họ đi rồi… sỏ’ Trần chửi bới, nếu không, ngay cả thời gian buổi tối cũng không giữ lại cho anh.

về phần Thiên Cơ Huyền Trận, đối với người của mình, Sở Trần đương nhiên sẽ không keo kiệt, thậm chí, Sở Trần muốn nói cụ thế ảo diệu của Thiên Cơ Huyền Trận cho Thiên Bảo đạo sĩ, nhưng lại bị Thiên Bảo đạo sĩ cự tuyệt, dùng nguyên ván của hắn chính là, Thiên Cơ Huyền Trận rất quan trọng, Sờ Trần vào lúc này không nên tiết lộ ảo diệu trong đó cho bất luận kẻ nào, tất cả, chờ chín sư phụ của anh trở về lại định đoạt.

Cà buổi sáng, sỏ’ Trần đều luyện tập phương pháp chế tác



bùa Trấn Hồn, buổi chiều vừa đến, Chu Đại Tráng lập tức đến kế nhiệm.

“Đại Tráng sư thúc.” Sở Trần hô một tiếng.

Chu Đại Tráng thần sắc trầm xuống: “Đừng gọi tên ta.”

Sở Trần vội vàng đồi giọng: “Chu sư thúc.”

Khóe miệng Chu Đại Tráng nhẹ nhàng co rút, chợt chính sắc mở miệng: “Gọi biệt danh của ta.”

Chu Đại Tráng, biệt danh là Tiêu quân tử.

Tiêu trung quân tử, phong độ nhẹ nhàng.

Đương nhiên, biệt hiệu này là Chu Đại Tráng tự đặt cho mình, chính là vì muốn người khác dần dần quên đi tên ban đầu của hắn.

Thế nhưng, toàn bộ Cửu Huyền Môn, đều không quên được Đại Tráng.

Chu Đại Tráng là sư đệ của Nam Cung Quân, cũng là một người mạnh nhất trong cồng phu âm luật Cửu Huyền Mồn ngoại trừ Nam Cung Quân ra, công phu ngọc tiêu của hắn, đạt tới đình cao.

Đây cũng là một khía cạnh mà Chu Đại Tráng muốn tôi luyện Sở Trần, tăng cường thủ pháp tiến công của Sở Trần về phương diện âm luật.

Bùa là có thể nhìn thấy, âm luật công kích là vô hình.

Hai vị tông sư ở lại, là có mục đích triển khai một hồi huấn luyện đặc biệt đối với Sở Trần, đế cho thực lực của thiếu chù Cửu Huyền có thể trong thời gian ngắn tăng lên lần nữa.

Đương nhiên, hai vị tông sư càng thêm vui vẻ chính là thời gian sau khi tan tầm tiến vào Thiên Cơ Huyền Trận tu luyện.

Tiêu quân tử càng là nói thẳng, Cửu Huyền Môn có được

Thiên Cơ Huyền Trận, trong vòng một năm tới, lại thêm vài tên khí tức cảnh.

Ba ngày đã trôi qua.

Sở Trần không đợi tin tức mới nhất của Giang Ánh Đào, ngược lại chờ tới một tin vui.

Ninh Tử Mặc và Dương Tiều cẩn sắp kết hôn.

Thiệp cưới đưực gửi vào buổi sáng, buổi chiều người mang đến.

Ninh Tử Mặc tự mình đưa thiệp cưới Sờ Trần thiết yến chiêu đãi, hơn nữa chuẩn bị rượu ngon, Ninh Tử Mặc một cân sau đó, chân tình lộ ra, không ngừng cảm ơn Sở Trần, nói thẳng nếu như không có Sở Trần, hắn cùng Dương Tiểu Cẩn không đi tới ngày này, nói xong, Ninh đại thiếu gia liền uống quá nhiều.

Đây là một cơn say hạnh phúc nhất của Ninh Tử Mặc.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK