Mục lục
Vứt Bỏ Chàng Rể Ngốc - Sở Trần (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Cường giả cách đấu Nam Mỹ thế hùng hổ, đến Dương Thành, khi họ chuẩn bị thể hiện kỹ năng của minh thi đã bị giáng một đòn trực diện.

Ngay cả phần chửi bới lưu manh trước khi đánh nhau cũng bỏ qua, giọng nói của đại diện Nam Mỹ bị nghẹn lại trong cổ họng, sau đó trực tiếp bóp chết bọn họ…

Sờ Trần đột nhiên có chút chờ mong.

“Quân tỷ tỷ nói rất đúng, người đến là khách!”

Dương Thảnh, khách sạn Hồng Diệp.

Sản nghiệp của Ninh gia, nơi ở của các đội dự thi trong cuộc thi Sư Vương tranh bá, đại diện chính thức của Sư Vương tranh bá cũng ở tại khách sạn Hồng Diệp, bao gồm hội trường Hiệp hội võ sư Trung Quốc, Cung Thường Hồng.

Giờ phút này thần sắc Cung Thường Hồng cũng không tốt, mặt trầm thấp, ngồi trên sô pha.



“Tiểu Du, cậu lại đi thương lượng một chút.” Cung Thường Hồng trầm giọng nói: “Đoàn võ sư Nam Mỹ lúc này muốn tổ chức buổi gặp mặt truyền thông, đến cuối cùng là có ý gì.”

Người thanh niên gật đầu, xoay người đi ra ngoài, khống bao lâu

sau, lại đi trờ về, mặt mang vẻ khó xử: Triệu Phương Tuyền nói, hôm qua đoàn Nam Mỹ của bọn họ đã chính thức đưa ra yêu cầu với ban tổ chức, nhưng lại bị ban tổ chức bác bỏ, cho nên, tất cả bọn họ làm bây giờ, không liên quan đến ban tổ chức, ban tổ chức không có quyền can thiệp.”

Cung Thường Hồng phẫn nộ đứng lên.

Đoàn Nam Mỹ cố ý gây sự, yêu cầu ban tổ chức giải thích về việc Triệu Thiên Hạo bị ép khỏa thân bơi khắp Châu Giang, ngay lập tức đã bị Cung Thường Hồng bác bỏ.

Cụ thể đã xảy ra chuyện gì, Cung Thường Cung đương nhiên đã sớm hiểu rõ, đoàn Nam Mỹ / dường như đã quen kiêu ngạo / ương ngạnh, nuốt không trôi

khẩu khí này.

Cung Thường Hồng đi ra khỏi phòng, rất nhanh liền đi tới cửa phòng Triệu Phương Tuyền ử, ấn chuông cửa.

Rất nhanh, cửa phòng mở ra, Triệu Thiên Hạo thấy Cung Thường Hồng, theo bản năng nhíu mày một chút, lập tức khuôn mặt vẫn nặn ra một tia ý cười:

“Thl ra là Cung hội trường, mời vào.” Triệu Thiên Hạo nghiêng người mở cửa.



Trong phòng, ngoại trừ Triệu Phương Tuyền, còn có vài đại diện của đoàn võ sư Nam Mỹ.

“Triệu sư phụ.” Cung Thường Hồng trực tiếp đi thẳng vào vấn đề: “Tôi muốn biết, các người đột nhiên tổ chức họp báo, mục đích là gi.”

“Triệu Thiên Hạo là đại đệ tử của tôi, càng thêm đại diện cho thể diện của giới quyền anh Nam Mỹ.” Triệu Phương Tuyền nói chuyện không chút khách khí, thậm chí khi nhìn thấy Cung Thường Hồng đi tới, vẫn ngồi vững trên sô pha, thản nhiên nói: “Ban tổ chức đối với chúng tôi không có giải thích, chúng tôi thông qua phương thức của mình để đòi giải thích, Cung hội trưởng nếu như nể mặt, đợi lát nữa gặp mặt truyền thông, không ngại cùng nhau tham dự?”

Cung Thường Hồng nhướng mày.

Nửa hồi.

Cung Thường Hồng trầm giọng nói: “Triệu sư phụ, anh và tôi cũng quen biết nhiều năm, ở góc độ cá nhân, tôi nhắc nhở anh, lúc

này khiêu khích Sờ Trần, tuyệt đối không phải là một lựa chọn sáng suốt.”

Triệu Phương Tuyền cười ha ha: “Anh là lo lắng bị người phát hiện, cái gọi là quán quân Sư Vương tranh bá chỉ là hàng nhái sao? Cung hội trưởng, tôi cũng ỏ’ góc độ cá nhân, nhắc nhở sâu sắc đến anh, chuyện này, ban tổ chức nếu không tham dự, vậy thì đừng quan tâm quá nhiều, bời vì… các người cũng không quản được.”

Cung Thường Hồng nhlu mày.

Ngữ khí Triệu Phương Tuyền kiêu ngạo cuồng vọng, ngoài dự liệu của Cung Thường Hồng.

Hắn tựa hồ quên mất sợ hãi bị cô gái Nam Cung chi phối bên bờ sông Châu Giang?

“Anh đừng quên, sư phụ Sở Trần…” Cung Thường Hồng vẫn nhịn không được nhắc nhở, hy vọng Triệu Phương Tuyền có thể hủy bỏ buổi gặp mặt truyền thông lần này.

Nhưng mà, Triệu Phương Tuyền căn bản không muốn nhắc tới đoạn lịch sử đen tối kia, trực tiếp vung tay lên, cắt ngang lời Cung Thường Hồng: “Không có chuyện gì khác, tiếp theo chúng tôi phải chuẩn bị buổi gặp mặt truyền thông, Cung hội trường, mời trở về.

Cung Thường Hồng nhìn Triệu Phương Tuyến.

Hắn rất tò mò giới quyền anh Nam Mỹ đến tột cùng là đại nhân/ vật gì, vậy mà có thể làm cho / Triệu Phương Tuyền tự tin như / thế, có thể một lần hành động

rửa sạch sỉ nhục bẽn bờ sông Châu Giang.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK