Mục lục
Vứt Bỏ Chàng Rể Ngốc - Sở Trần (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Điệp Ảnh vì sao lại không nhận đơn này, quả thực đẻ cho ta nhặt được tiện nghi lớn.” Mị Ảnh tự mình nở nụ cưỡi: “Làm nghề này của chúng ta, chỉ cần che giấu tốt bản thân, còn sự sẽ đắc tội người nào?”

Mị Ảnh cười tủm tỉm nhìn ngoài cửa sổ, phong cảnh thôn trong thành có chút đơn sơ, phòng ốc đều có chút cũ kỹ, nhưng Mị Ảnh cảm giác, đây, chính là giang sơn hắn gây dựng.

Chuông điện thoại đột nhiên vang lên.

Mị Ảnh thằn sắc có chút bất mãn nhận điện thoại, hắn đang ảo tưởng giang sơn mỹ nhân thì bị cắt đứt suy nghĩ.

“Lão đại, không hay rồi, chúng ta có người đập phá.” Đầu dây bên

kia âm thanh ồn ào, thanh âm hoảng hốt, hét lớn.



Bổng dáng Mị Ánh bất ngờ ngồi thẳng: “Người nào? Cố bao nhiêu người đến?”

“Một… Một người?” Âm thanh ở đầu dây bên kia hoảng loạn.

Mặt Mị Ánh tối sầm lại: “Mẹ nó ngươi nói với ta, chỗ cùa ngươi bị một người đập?”

Người nọ khóc: “Thật sự một người, tiến vào liền đặp, người cùa chúng ta đều không ngàn được hắn, bảo vệ cùa chúng ta đều bị gãy chân.”

“Lẽ nào cỏ lý này, ngươi chờ chút, ta phái người đi trợ giúp ngươi.” Mị Ảnh nghiến răng nghiến lợi, phẫn nộ cúp điện thoại: “Dám đụng vào Lục Âm

Môn, quả thực muốn chết.”

Mị Ánh tức giận đẳy cửa phòng làm việc đi ra ngoài.

Lúc này, cửa lớn tầng Vô Nh bị đẳy ra, hai đạo thân ảnh cất bước đi vào.

“Các người là ai?” Có bảo vệ đi tới, lên tiếng quát lạnh.

Sờ Trần ngẩng đầu đảo qua:

“Quy mô cũng không nhỏ a, khỏ trách có thể trong thời gian ngắn như vậy đạo diễn một cơn bão dư luận lởn như vậy.”

Vừa vặn Mị Ảnh chính diện lao ra biến sắc, mạnh mẽ nhìn chằm chằm Sở Trần, đồng tử mở to: “Ngươi là Sở Trần!”

Làm nghề của bọn họ, bản lĩnh nhận người tự nhiên cao siốu, Mị

Ảnh cũng không chỉ một tần thấy qua ảnh của Sồ’ Trằn.

Mị Ánh bước chân tấn tấn lui về phía sau vài bước, thanh âm quyết đoán, vung tay lên: “Bắt hắn lại.”

Bào vệ đâ sớm nghe tin chạy tới lập tức giống như hổ đói xông lên.

Đồng thời, Mị Ánh cũng âm thầm ra hiệu.

Thu thập tư liệu, rút lui!


Đây lả một chỗ tối, hiện tại bị Sở Trần phát hiện, tự nhiên giữ lại không được.


Mị Ảnh cũng âm thầm kinh hãi, Sở Trằn làm sao có thể đột nhiên từ trên trời giáng xuống xuất hiện ở chỗ này.


Mị Ánh đột nhiên nghĩ đến điện thoại vừa rồi, trong lòng càng thêm ám chấn.


Chuông điện thoại lại vang lên.


Mị Ảnh lấy ra nhìn thoáng qua, trong lòng đột nhiên trầm thấp, đây là người phụ trách cứ điểm thứ ba gọi tới.


Sờ Trần chẳng lẽ còn có thể trong thởi gian ngắn như vậy, trực tiếp tìm được Vô Nh cứ điểm cùa Lục Âm Môn ở Thiền Thành?


Mị Ảnh không tin.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK