Mục lục
Vứt Bỏ Chàng Rể Ngốc - Sở Trần (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Một đường nhanh như điện chớp.

Vừa trở lại Tống Gia, quả nhiên, không có gì bất ngờ xảy ra, mẹ vợ đã nấu canh.

“Cậu cùng Hoàng Phù minh chủ đi ra mai hoa thung làm nóng người trước, ta uống canh đã.”

Sở Trần phát hiện mình thời gian dần qua đều yêu thích mỗi chén canh vào ban đêm.

“Nhan Nhan mấy ngày này thật vất vả a, hiện tại vẫn chưa về.”

Sở Trần gọi điện thoại hỏi, Tống Nhan đang trên đường về nhà.

Trận sóng gió này, bất luận là chế dược Bắc Trần hoặc là Tiền Thị

tân dược, đều chịu ảnh hưởng, giữa song phương, vẫn là muốn vứt lưỡi lê.



Trong khi Sở Trần đang uống canh, Tô Nguyệt đứng bên cạnh, muốn nói lại thôi.

“Mẹ, có chuyện gì sao?”

Sờ Trần hỏi.

Tô Nguyệt thở dài một hơi, “Còn không phải là hai đứa con bất hiếu kia lại tới sao.”

Nghe vậy, Sở Trần lông mày không khỏi cau lại.

Hắn đối với hai người chị gái của Tống Nhan, không có nửa phần hảo cảm.

“Bọn họ.lại muốn làm gì?”

Sở Trần nhẹ giọng hỏi.

“Bọn nó đến cầu xin ta, hi vọng con đừng vì sự tình lúc khai trương Bắc Trần mà trả thù bọn họ.”

Tô Nguyệt với ánh mắt phức tạp, khẽ thở dài.

Bà chưa bao giờ nghĩ rằng mối quan hệ cùa mình và hai cô con gái lại đến nước này.

Nhưng hành động của họ trong ngày Bắc Trần khai trương đã hoàn toàn chạm đến ranh giới cuối cùng của tất cả mọi người trong Tống Gia.

Sở Trần tươi cười đứng lên, “Mẹ, ngài cũng không cần khó xử, con nói thật, dùng Trương Gia cùng Lâm Gia, còn chưa có tư cách để con trả thù, con sẽ không để ý tới bọn họ.”

Nói xong, Sở Trần liền đi ra ngoài.

Tô Nguyệt nhln bóng lưng Sở Trần, ánh mắt nhất thời phát sáng.

Đây là tam cô gia mà trước nay bị coi thường nhất, người con ờ rể nhặt ở ven đường, nhưng lại A chính là người đưa Tống Gia lêrl đến độ cao này.

Bây giờ thương vòng Thiền Thành, không người nào dám tuỳ tiện đắc tội Tống Gia, trừ mấy

Gia kia, những người còn lại đêu phi thường cho Tống Gia mặt mũi.

Tất cả những điều này đều lả do tam nữ tế Sờ Trần mang lại.

Sở Trần vừa mới một câu, cũng chính là sáng tỏ lực lượng của Sờ Trần.

Bây giờ Tống Gia, xưa đâu bằng nay.

Sờ Trần đi ra khỏi đại sảnh, chẳng mấy chốc đã đến mai hoa thung.

Hoàng Phủ Hòa Ngọc đang đấu với Tống Thu, thực lực của Tống Thu kém xa so với Hoàng Phủ Hòa Ngọc, tuy nhiên, Kỳ Lân bộ pháp của cậu khiến Hoàng Phủ Hòa Ngọc trông mà thèm, Hoàng

Phủ Hòa Ngọc thu cùng Tống Thu đối chiến, thực lực của hai người đều cỏ thẻ nói trong đối chiến đạt đưực hoặc nhiều hoặc ít tăng lên.

Nhìn thấy Sở Trần đi tới, hai người đồng thời dừng lại, nhảy xuống.


“Anh rể.”


Tống Thu nhìn Sờ Trần mặt mũi đầy mong đợi.


Sờ Trần gật đầu nhìn Hoàng Phủ Hòa Ngọc, “Hoàng Phủ minh chủ, nay cũng đã vất vả ngài.”


“Tiện tay mà thôi.”


Hoàng Phủ Hòa Ngọc cười hờ hững.


“Không nói chuyện phiếm nữa,


để tôi biểu diễn Cửu Hưởng Quyền một lần.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK