Mục lục
Vứt Bỏ Chàng Rể Ngốc - Sở Trần (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trong khi nói, Vu Tân đã chủ động tấn công Sở Trần.

Thân là trưởng lão của Vu Thần Môn, thực lực của Vu Tân quả thực vượt trội hơn rất nhiều so với đám người vừa đối phó với Sở Trần.

về phần những đệ tử còn lại của Vu Thần Môn, vào lúc này bọn họ đều đã ngất đi.

Mặc kệ thật giả, dù sao cũng là hôn mê.

Không ai dám nếm thử những gì đã xảy ra với Tống Khánh Hạc.

Sở Trần huy quyền, vừa định chọi cứng với quyền của Vu Tân.

Đột nhiên.

Từ ống tay áo của Vu Tân, hai đạo ngân quang, phá không mà ra.



Hai đầu rắn độc ngân sắc.

Mức độ độc tính của nó, ngay cả đối với một cường giả trẻ tuổi như Sở Trần, Vu Tân tự tin, hắn ta chắc chắn không có thời gian để chống lại, cuối cùng hắn phải chết không nghi ngờ gì.

Đây là độc dược tiếp xúc vào máu là chết.

Hai đầu rắn độc ngân sắc này là do Vu Tân tình cờ bắt được trong núi sâu, một mực dốc lòng bồi dưỡng tỉ mỉ, trở thành một đại sát khí trong tay Vu Tân.

Vu Tân đã từng dùng hai đầu rắn độc ngân sắc này để giết những người thực lực trên hắn.

Cường giả đối chiến, nếu có sự tấn công bất ngờ của rắn độc, Vu Tân tự tin, cho dù Sờ Trần phản ứng nhanh đến đâu, nhất định cũng sẽ không thể chạy thoát.

Khóe miệng hắn khẽ nhếch lên.

Chớp mắt! Khi hai đầu rắn độc ngân sách cách cổ tay Sờ Trần chưa tới một tấc, hai tay Sở Trần đột nhiên trở thành trảo vuốt, với tốc độ kinh người đến khỏ tin, hắn trực tiếp tóm lấy ngân xà,

trực tiếp bóp lấy đầu ngân sắc.

Hướng hai bên ném ra ngoài.

Hai con rắn độc ngân sắc sau khi rơi xuống đất, ngọ nguậy một chút xong không thấy động tĩnh gì nữa.



Vu Tân trong lòng kinh hãi, đột ngột lùi lại phía sau vài bước, Sở Trần không cho hắn ta cơ hội để thở, liền huy quyền mà ra.

Trưởng lão của Vu Thần Môn, bị Sở Trần hành hung nghiền ép trong khuôn viên biệt thự này.

vẻ mặt đám đệ tử Vu Thần Môn kinh hãi, không thể tin được nhìn cảnh tượng trước mắt…

Tống Thu cũng sững sờ.

Càng ngày cậu càng không thể đoán được sâu cạn của Sở Trần nữa.

“Đến cùng phải cao thủ cấp bậc như thế nào mới đủ tư cách khiêu chiến với anh rể?”

Tống Thu cảm thán, đôi mắt càng ngày càng bốc lửa mà nhìn Sở Trần.

Từ đầu đến cuối, cậu không nhìn ra có người nào có thể uy hiếp Sở Trần.

Thậm chí Tống Thu cảm giác, mỗi lần Sở Trần ra tay, bao gồm cả đêm nay, đều vô cùng nhẹ nhõm, không dùng hết toàn lực.

Mạc Vô Ưu cũng dần dần lấy lại tinh thần, ánh mắt không khỏi lại liếc nhìn Sở Trần.

Thiên hạ đệ nhất Kỳ Môn.


Chỉ có ở nơi đó, mới có thiên kiêu yêu nghiệt như vậy.


Đang lúc suy nghĩ xoay chuyển, Vu Tân đã bị Sờ Trần đè xuống đất, giãy giụa mấy lần cũng không đứng dậy được.


Vu Tân ngẩng đầu, đúng lúc Sở Trần vừa đi tới trước mặt hắn, nhìn xuống Vu Tân.


Các đệ tử Vu Thần Môn xung quanh rùng mình không dám lại gần.


“Ta tên là Sờ Trần.”


Sở Trần nói, “Nhớ kỹ, nếu như Vu Thần Môn còn không phục, cứ đến gặp ta, đừng nhận sai


người.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK