Mục lục
Vứt Bỏ Chàng Rể Ngốc - Sở Trần (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nhưng đây có phải là một vật phẩm có cùng tính chất

với phiến đá Hồng Thần không?

Nghiệm chứng cũng dễ dàng.

Sở Trần duỗi tay nhặt phiến đá lên.

Với thực lực của thần biến cảnh của Sở Trần, anh nhặt một phiến đá nặng ngàn cân lên, giống như nhặt một tờ giấy trắng, nhưng anh rõ ràng cảm thấy trọng lượng của phiến đá này giống như một phiến đá Hồng Thần.

Sở Thần suy nghĩ một lúc rồi đưa phiến đá cho Liễu Như Nhạn: “Liều tỳ tỷ, tỷ có thể cảm nhận một chút.”

Liễu Như Nhạn cau mày: “Đè xuống có chút nặng.”

Nặng là đúng rồi.

Sở Trần nhìn Liễu Như Nhạn: “Còn gì nữa?”



Liễu Như Nhạn hiểu ý của Sở Trần, khí tức bao phủ phiến đá này, nửa hồi, Liễu Như Nhạn lắc đầu: “Ta không cảm nhận được chất liệu của phiến đá này, một phiến đá nhỏ, trọng lượng như vậy, còn là từ nhiều năm trước, thật không thề tin được.”

“Cũng là bởi vì nó đến từ thời cồ, mới sẽ có vẻ bất phàm như thế.” Sở Trần mở miệng, đồng thời hỏi: “Tỷ khồng phát hiện cảnh tượng bên trong phiến đá sao?”

“Bên trong phiến đá?” Liễu Như Nhạn không khỏi cố gắng nhận thử cảm nhận, cuối cùng lắc đầu.

Chẳng lẽ chỉ có thần biến cảnh mới cỏ thề cảm nhận được cảnh tượng bên trong phiến đá?

Sở Trần lấy ra phiến đá Hồng Thần đưa cho Liễu Như Nhạn: “Thử cái này xem?”

Liễu Như Nhạn sững sờ, không khòi nhìn Sờ Trần.

Làm thế nào mà Sở Trần lại mang theo một phiến đá nặng khoảng một nghìn cân?

Liễu Như Nhạn cũng không phát hiện được sự bất thường của phiến đá Hồng Thần.

“Bên trong phiến đá có cái gì?” Liễu Như Nhạn không khỏi tò mò hỏi Sở Trần.

“Đây là một phiến đá Hồng Thần mượn từ Kiềm Địa.” Sở’ Trần không giấu diếm: “Nguyên thần bao phủ trên đó, giống như ta đã bước vào một thế giói trong một bức tranh, đi

qua sương mù dày đặc, tôi luyện nguyên thần, cuối cùng nhìn thấy mười vạn đại sơn, nhìn thấy đánh sét đánh xuống… Ta hoài nghi đó là một cảnh tượng đã xảy ra ờ Kiềm Địa hai ngàn nám trước, bị phong ấn bởi võ giả cồ bằng thủ đoạn đặc biệt.”

Ánh mắt Liễu Như Nhạn lộ ra vẻ kinh ngạc: “Thủ đoạn của võ giả cồ xưa lại phi thường như thế?”

“Ngay cả Tần Giới cũng có thể bị bọn họ tìm được, lấy một phiến đá cũng chẳng là gì.” Khi Sở Trần lên tiếng, ánh mắt rơi vào phiến đá này, anh cũng rắt tò mò bên trong phiến đá dưới bàn thờ hình vuông của núi Lang Cư Tư này là gì.

Cũng có thể là hình ảnh do một cường giả vượt qua núi Lang Cư Tư để lại?



Sở Trần lập tức khoanh chân ngồi xuống, hai tay cầm phiến đá, nguyên thần chậm rãi xâm nhập vào.

Quả nhiên, hình ảnh mà nguyên thần của Sở Trần cảm nhận được lập tức thay đổi.

Tai anh như vang lên tiếng chiến đấu trên chiến trường, ngựa sắt, tiếng kèn vang lên, đất rung núi chuyền.

Giờ phút này, Sở Trần có cảm giác linh hồn đang run rẩy.

Có một tiếng gầm lớn làm rung chuyền màng nhĩ.

Sở Trần đột nhiên quay đầu lại, một tướng quân thời cồ, cầm trọng đao, dài gần ba mét, lưỡi đao sáng như tuyết chém về phía Sờ Trần.

Nguyên thần của Sở Trần trong nháy mắt tan vỡ, anh đột nhiên mở mắt ra.

Liễu Như Nhạn ngây người.

Thời gian Sở Trần từ khi ngồi khoanh chân đến đột nhiên mở mắt chì là một phút.

Trong một phút này Sở Trần nhìn thấy cái gì? Lưng anh đều ướt sũng.

Sở Trần sửng sốt.

Khi vị tướng quân thời cồ vung đao về phía anh, sỏ’ Trần có cảm giác bị tử thần để mắt tới, linh hồn run rầy, mùi máu tanh tỏa ra từ thân thể tướng quân thời cồ thật đáng sợ.

Hắn nhất định là một sát thủ trên chiến trường, trường đao trong tay, giết người vô số, mới có thề luyện ra khí thế này.

“Ngươi nhìn thấy cái gì?” Khi Sở Trần đứng lên, Liễu Như Nhạn vội vàng hỏi.

“Một vị tướng quân!” Sở Trần chậm rãi nói: “Hắn ỏ’ trên chiến trường, bất khả chiến bại, còn tiện tay chém ta.”

Liễu Như Nhạn sững sờ, ánh mắt rơi vào phiến đá này.

Đáng tiếc, cồ không nhìn thấy.

Sở Trần không khỏi thử lại lần nữa, nhưng kết quả vẫn như cũ, anh vừa mới tiến vào, đã bị tướng quân chém trên chiến trường.

“Rốt cuộc thủ đoạn nào, lại có thể phong ấn một cảnh tượng như vậy, thời gian một ngàn nàm qua đi, hoặc thậm chí lâu hơn, vẫn có thề lộ ra.” Liễu Như Nhạn thở dài, đồng thời cũng cảm thấy tiếc hận, nhưng cồ khồng thể cảm nhận

được.

“Điều quan trọng nhắt là mỗi lần ta dùng nguyên thần cảm nhận xong, nguyên thần cỏ một mức độ tàng lên nhất định.” Sờ Thần nói: “Cho nên ta mượn phiến đá Hồng Thần từ miếu Hồng Thần.”

Hiện tại lại có một phiến đá khác, Sở Trần nghĩ nghĩ, đặt tên là phiến đá tướng quân.

Thân phận của vị tướng quân thời cồ bên trong phiến đá, Sờ Trần rất tò mò, ngẩng đầu lên quét xung quanh: “Còn có phát hiện gì khác không?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK