Mục lục
Vứt Bỏ Chàng Rể Ngốc - Sở Trần (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Sở Trần sải bước đi qua, quả nhiên Tống Thu còn đang luyện quyền.

“Tiểu Thu.” Sở Trần hô một tiếng.

Bóng dáng Tống Thu lảo đảo, trực tiếp ngã xuống cột hoa mai, vẻ mặt buồn bã: “Anh rể, em sai rồi, em không nên quấy rầy anh.”

Sở Trần:???

Tống Thu vội vàng câm miệng.

“Lái xe ra, chúng ta đến Bằng Thành một chuyến.” Sở Trần trầm giọng mở miệng.

Cùng với đợi cục đặc chiến trợ giúp, còn không bằng anh đi trợ giúp Ninh Tử Mặc.



“Lúc nảy đến Bằng Thầnh?” Hoàng Phủ Hòa Ngọc tò mò hỏi.

Hoàng Phủ Hòa Ngọc cũng không biết chuyện Sở Tràn đang điều tra.

Sở Trằn liếc mắt nhìn Hoàng Phủ Hòa Ngọc một cái, trong khoảng thời gian này, thực lực của Hoảng Phủ Hòa Ngọc cũng đột nhiên tăng mạnh, ngược lại cũng là một trợ thủ không tồi.

“Đi có thể sẽ đánh nhau.” Sờ Trần nóỉ: “Hoàng Phù Mỉnh chủ muốn đi cùng sao?”

“Tất nhiên phải lính một phền cùa tôi.” Hoàng Phủ Hòa Ngọc không chút do dự.

Xe chạy ra khỏi Tống gia, rất nhanh liền lên cao tốc, đi thẳng đến Bằng Thành.

thần sắc không kiềm chế được tò mò nhìn Sờ Trần, nhiều lần muốn mờ miệng.

“Anh biết tập đoàn Thiên Nghiệp chứ.” Sở Tran nhìn Hoàng Phu Hòa Ngọc một cái.

“Đương nhiên rồi.” Hoàng Phù Hòa Ngọc nói: “Tôi cùng Trương Thành ngược lại ăn mấy bữa cơm.”

“Người anh phải đảnh tối nay có thể là Trương Thành.” Sờ Trần nói.

Hoàng Phủ Hòa Ngọc thần sắc kỉnh ngạc nhìn Sở Trần.



“Tập đoàn Thiên Nghiệp bị nghi ngơ buôn lậu người sống trên bien, mấy ngày trước Tiểu Mặc^ đã len vào tạp đoàn Thiên Nghiệp

âm thầm điều tra.” Sở Trần nói.

Khuôn mặt Hoàng Phủ Hòa Ngọc không khỏi đại biến: “Cái này làm sao có thể…”

“Trên thế giới này, không có gì là không thể.” Sở Trần nói: “Tập đoàn Thiên Nghiệp đã sớm bị theo dõi, sau khi Tiểu Mặc đi cũng tra được không ít thứ, nhưng mà đêm nay, đột nhiên có người mất liên lạc.”

Hoàng Phủ Hòa Ngọc trong lòng trầm xuống: “Vậy chúng ta tùy tiện xông qua như vậy, có thể hay không đánh rắn động cỏ.”

“Tôi chỉ là lo lắng tình huống của Tiểu Mặc, đến Bằng Thành trước rồi nói sau, coi như là phòng ngừa chu đáo, nếu xảy ra chuyện, có thể kịp thời trợ giúp/’ Sờ Trần nhìn bóng đen ngoài cửa

sổ nhanh chóng lùi ỉại, trực giác nỏi cho anh biết, đêm nay nhẳt định sẽ không yên ồn.

Bằng Thành.

Khách sạn Tinh cấp bến tàu Thiên Nghiệp chưa đầy một km.

Trước cửa sổ cao từ sản đến trần nhà, một bộ bóng dáng xinh đẹp thướt tha, uyển chuyển mê người, buông ống nhòm cầm trong tay xuống, nhíu mày.


Vị trí Giang Ảnh Đào quan sát chính là phương hưởng bến tàu cùa tập đoàn Thiên Nghiệp.


Nhưng bến tàu cùa tập đoàn Thiên Nghiệp tối nay, đặc biệt yêr tĩnh.


Càng yên tĩnh, càng ỉàm cho người ta có cảm giác gợn sóng ngầm.


Phía sau có tiếng bước chân truyền đến.


“Tổ 7 bên kia, trả lời như thế nào?” Giang Ánh Đào hỏi một câu.


Con ngươi Tư Đồ Tĩnh mang theo vẻ tức giận, còn có bất đăc dĩ. “ Bọn họ vẫn là câu nói kia, Tiên Thiên võ giả của bọn họ tạm thời còn chưa tới, không có cách nào tùy tiện xông vào bến tàu


Thiên Nghiệp điều tra tin tức, mà dựới tinh huống không có tin tức xác thực, chúng ta không có đủ lý do để cho đội dột kích hành động.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK