Mục lục
Vứt Bỏ Chàng Rể Ngốc - Sở Trần (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Một vụ án giết người do Thiên Cơ Huyền Đồ gây ra.

“Bởi vì một bức họa bị diệt môn?” Tròng mắt Tổng Thu mờ to đến cực điếm: “Đây là bao nhiêu thù hận a.”

“Nghe nól hung thủ đến nay còn chưa bắt được, bức Thiên Cơ Huyền Đồ kia lại càng không biết tung tích, từ đó dẫn đến tỷ lệ thành giao của tranh

chữ’ ở thị trường đồ cổ kinh thảnh tâng vọt, rất nhiều người đều ôm tâm tư có thể đào được Thiên Cơ Huyền Đồ, bất ké giá trị sưu tập cùa nó là bao nhiêu, lấy ra đấu giá, khởi đầu ít nhất là mấy trăm triệu. ”

Sở Trần suy nghĩ một chút: “Buổi chiều thuận tiện, đi xem tranh chữ thúc mua về thế nào? Nói không chừng bị thúc nhặt được.”

Hoàng Phủ Hòa Ngọc cười ha ha: “Không thành vấn đề.”

Kế tiếp, Sở Trần chĩ Hoàng Phủ Hòa Ngọc mắy chiêu Cửu Hưởng Quyền, sau đó trở về tổ ấm nhỏ.

Tống Nhan đã sớm rời giường đi làm.



Vừa mới đồ mồ hôi, Sở Trần tắm rửa xong, ngồi trên sô pha, lấy điện thoại ra đàng nhập vào nền tảng bên trong cục đặc chiến.

Không có thư mới.

Điều này cũng đại diện, ba tổ điều tra kia cũng không có tiến triển quyết định gi.

Tranh chữ Hoàng Phù Hòa Ngọc mang về cũng coi như là một manh mối Sở Trần đoán mù, dù sao cũng là đến từ kinh thành.

10 giờ sáng.

Hai vị khách đến Tống gia.

Liễu Thiên Thiên và Liễu Quản.

Đây đối với Tống gia mà nói, chính là khách quý.

Khi Liễu Quản nói ra là đến thảm hỏi Sờ Trần, vợ chổng Tống Tà Dương cũng không cảm thấy bất ngờ, dù sao, trong khoảng thời gian này tới nay, phàm là khách thân phận khác thường xuất hiện ở Tống gia, tám chín phần mười là đến vì Sở Trần.

Tống Tà Dương tự mình đi qua biệt thự nhỏ gọi Sở Trần tới, dọc theo đường đi, Tống Tà Dương hưng phấn nhắc nhở Sở Trần, Liễu gia là Trung y thế gia lâu đời của Dương Thành, giới Trung y có địa vị rất quan trọng, các hiệu thuốc Liễu gia ở Dương Thành mọc lên khắp nơi, nếu Bắc Trần có thể cùng Liễu gia đạt được nhất trí, như vậy, Bắc Trằn Cường Sinh Hoàn cản bản không cần đi qua con đường cùa Hạ gia ờ Dương Thành, liền có thể bùng nổ.

Những lời này của Tống Tà Dương ngược lại nhắc nhở Sở Trằn.



Anh đâ sớm biết thân phận chị em Liễu gia, chính mình dĩ nhiên quên dẫn đường cho Bắc Trần.

Trong lúc nói chuyện, hai người đã đi vào đại sảnh.

Tư thái Liễu Thiên Thiên ưu nhã ngồi trên sồ pha. ngay từ khi vào cửa đã bắt chước tư thế ngồi bình thường của Liễu Mạn Mạn, thần thái, khí chất, lúc này nhìn thấy Sở Trần tiến vào, cũng chỉ nhẹ nhàng gật đầu, phóng thích thiện ý của mình, đồng thời nhẹ giọng mở miệng: “Quản thúc, vị này chính là Sở Trần mà cháu đã nhắc tới vởi thúc.”

Liễu Quản lập tức đứng lên, đánh giá Sở Trần một cái, chân thành tán thưởng: “Quả nhiên là anh hùng xuất thiếu niên.” . Kiếm Hiệp Hay

“Sở Trần, Liễu sư phụ là bậc thầy thư họa cấp bậc danh thủ quốc gia.” Tống Tà Dương giới thiệu:

“Bên cạnh vị này là tiểu thư Liễu Mạn Mạn.”

Sở Trần khuôn mặt mỉm cười đưa tay nắm chặt: “Liễu sư phụ xin chào.”

về phần ‘tiểu thư’ Liễu Mạn Mạn bên cạnh, Sở Trần cũng mỉm cười chào hỏi: “Tiểu thư Liễu Thiên Thiên, chúng ta lại gặp mặt rồi.”

Liễu Thiên Thiên:???

Không nghe cha vợ anh nói nói, là tiểu thư Liễu Mạn Mạn sao?

Liễu Thiên Thiên vừa muốn phản bác. ngẩng đầu nhìn khóe miệng Sở Trần lộ ra một nụ cười, liền trong nháy mắt đoán được, sỏ’ Trần nhất định là nhìn ra thân phận cùa cô.

Hắn làm sao nhìn ra?

Liễu Thiên Thiên không muốn thừa nhận, cố nén dùng tinh hoa độc đến chế phục Sở Trần, lại kích động tra tấn nghiêm túc.

Tống Tà Dương củng giật mình, trong đầu xuất hiện dấu chấm hỏi, thấy vị tiểu thư này Liễu gia không nói gì, ông cũng không nói nhiều.

Lúc này, lão gia từ Tống Trường Thanh cũng đi ra, thấy Liễu Quản, Tống Trường Thanh kinh hỉ vô cùng, thậm chí mang theo kích động: “Liễu sư phụ.”

Liễu Quản có địa vị rất quan trọng trong giới thi họa, mà Tống Trường Thanh vừa vặn lại si mê thi họa.

Tống Trường Thanh vô cùng nhiệt tình.

Thật vất vả sau khi đuổi Tống Trường Thanh và Tống Tà Dương đi, Liễu Quản cùng Sở Trần có cơ hội nói chuyện một mình, đương nhiên, Liễu Thiên Thiên bên cạnh bị hai người đồng thời xem nhẹ không đáng kể.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK